Thế giới 1 - Chương 44: Khang Hi Nghi phi

Nhưng sau này nghe được Quách Lạc La Minh Nguyệt nói: ông trời ưu ái nàng, xuyên không tới đây lại phát hiện được mặt dây chuyền không gian – đúng là một loại “bàn tay vàng” nghịch thiên, nguyên chủ mới dần hiểu ra.

Từ ký ức của nguyên chủ, Chiêu Hoa biết được Quách Lạc La Minh Nguyệt luôn đeo sợi dây chuyền ấy trên cổ, chưa từng rời khỏi người. Duy chỉ có khi được triệu thị tẩm, vì vướng víu, nàng ta mới giao mặt dây cho Lục Châu cất giữ.

Lục Châu là người trung thành tuyệt đối, biết rõ mặt dây chuyền ấy đối với chủ tử quan trọng thế nào, nên từ trước đến nay chưa từng để ai khác chạm vào.

Chiêu Hoa nghĩ không cần đoán cũng biết, Quách Lạc La Minh Nguyệt không giống nàng – không phải là linh hồn gắn kết trực tiếp với không gian. Nàng ta không thể điều khiển đồ vật trong không gian bằng ý thức, mà phải thông qua mặt dây chuyền, dùng thân thể để bước vào không gian đó.

Như vậy, mặt dây chuyền kia chính là vật quan trọng nhất đối với Quách Lạc La Minh Nguyệt. Nếu thứ ấy mất đi, liệu nàng ta còn có thể vào lại không gian hay không?

Trong lòng Chiêu Hoa khẽ cân nhắc, tuy có rất nhiều suy tính, nhưng nàng vừa mới xuyên đến thế giới này, còn chưa hoàn toàn thích nghi. Đợi thêm một thời gian nữa, nàng sẽ từ từ nghiên cứu kỹ hơn, xem thử có thể khiến Quách Lạc La Minh Nguyệt mất đi mặt dây chuyền kia hay không.

Sau đó, Chiêu Hoa bảo Bích Lam và Lục Ý giúp nàng trang điểm, chải chuốt cẩn thận. Nàng chọn một bộ váy lụa màu xanh biếc, trông thanh nhã mà không kém phần rạng rỡ, giảm đi sự sắc sảo, tạo cảm giác gần gũi, dễ mến hơn.

Trang sức ngọc bích được phối khéo léo, thanh thoát mà không mất vẻ quý phái, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy mắt sáng bừng. Phong cách ấy rất phù hợp với thân phận hiện tại của nàng, đủ nổi bật nhưng không gây chú ý quá mức.

Khi Chiêu Hoa đến thỉnh an Hoàng hậu, các phi tần tuy trong lòng ít nhiều có phần ghen tị và hâm mộ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ, không ai dám buông lời mỉa mai hay chua chát gì.

Bởi vì tính khí của nguyên chủ vốn không dễ chịu chút nào, nếu ai dám nói năng chọc giận nàng, nàng liền lập tức đáp trả không nương tay.

Chúng phi tần trong cung đều rõ, nguyên chủ không phải loại người yếu mềm để ai muốn bắt nạt là được, lại thêm được Hoàng thượng sủng ái, nên chẳng ai dại gì dây vào nàng khi không cần thiết.

Rốt cuộc thì, An tần chính là ví dụ rõ ràng nhất cho hậu quả của việc chọc vào nàng mà chẳng biết thân biết phận!

Từ khi An tần bị cấm túc, Chiêu Hoa không còn bị các phi tần xỉa xói châm chọc nữa, trong lòng nàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm không ít.

Tuy nàng không phải kẻ nhút nhát sợ chuyện, nhưng tránh được rắc rối thì vẫn hơn, nàng cũng không muốn kết thù kết oán khắp nơi, ít nhất là ngoài mặt vẫn nên hòa thuận.

Sau khi nguyên chủ tiến cung, quan hệ với An tần vốn đã không tốt.

Ấy vậy mà ả An tần kia lại chẳng biết nhìn lại bản thân, đến giờ thì hay rồi đấy?

Dù có kiêu ngạo đến mấy thì cũng phải có chừng mực, nếu đắc tội quá nhiều người, e rằng chẳng thể trụ lại trong cung được lâu.

Hoàng hậu nhìn thấy vẻ đẹp rạng ngời khiến người ta xao xuyến của Chiêu Hoa, trong lòng không khỏi dâng lên chút chua xót.

Bởi lẽ, bất kể Hoàng thượng sủng ái bao nhiêu nữ nhân, người ấy... vốn chẳng bao giờ là nàng.