Thế giới 1 - Chương 42: Khang Hi Nghi phi

Khang Hi nghe vậy, tâm trạng càng thêm sảng khoái.

Hắn nhớ lại lúc mình bước vào điện, ánh mắt của Nghi tần lập tức dán chặt vào hắn, không rời dù chỉ một khắc. Trong mắt nàng còn ánh lên một tia ngưỡng mộ khó giấu.

Khi đó, bị nàng nhìn chăm chú như thế, hắn còn thấy hơi ngượng. May mà Lương Cửu Công tinh ý cho người lui xuống, lúc ấy hắn mới thấy thoải mái hơn đôi chút.

Nghi tần tuy dùng lời đường mật để lấy lòng hắn, nhưng khi vừa trông thấy hắn, nàng đã không kiềm được cảm xúc, quên cả hoàn cảnh, chẳng phải chứng tỏ trong lòng nàng thật sự có cảm tình với hắn hay sao?

Những lời ngọt ngào nàng nói, không phải hoàn toàn là giả dối, mà trong đó còn mang theo cả đôi phần chân thành.

Chính vì Nghi tần thật sự có tình cảm với hắn, chứ không đơn thuần là lấy lòng, nên Khang Hi mới sẵn sàng thiên vị nàng vài phần.

Tất nhiên, một phần cũng bởi vì dung mạo của Nghi tần vô cùng xuất chúng.

Chỉ mới mấy ngày không gặp, mà nàng đã rạng rỡ hơn xưa, vẻ đẹp lại càng thêm mặn mà, cuốn hút đến lạ.

Hôm nay, Nghi tần vận một bộ váy Mãn Thanh màu hồng nhạt, đầu cài trâm ngọc phỉ thúy phối cùng chuỗi ngọc trai, tôn lên khuôn mặt vốn đã diễm lệ lại càng thêm kiều mị. Đôi mắt nàng như mang theo mị lực trời sinh, trong vẻ dịu dàng lại ẩn chứa chút anh khí, đẹp đến nao lòng.

Đặc biệt là làn da nàng trắng nõn mịn màng, có thể dùng chữ “trắng như tuyết” để miêu tả. Bộ y phục màu hồng nhạt càng khiến làn da ấy nổi bật, khiến hắn không thể rời mắt.

Chiêu Hoa nhận ra ánh nhìn của Khang Hi đang chăm chú dừng lại trên người mình, còn có cả ánh mắt và động tác đầy ý vị kia. Nàng giả vờ ngượng ngùng, cúi đầu tránh né.

Mà dáng vẻ thẹn thùng ấy lại càng làm nàng thêm phần quyến rũ, vừa mềm mại, vừa mị hoặc, khiến lòng người rung động.

Thấy không khí dường như có phần ái muội, Chiêu Hoa vội vàng đánh lạc hướng, nhẹ nhàng lên tiếng:

“Hoàng thượng, thần thϊếp đã cho người chuẩn bị vài món ăn, lát nữa ngài nhất định phải nếm thử đấy nhé!”

Rồi quay đầu dặn ra ngoài cửa:

“Truyền thiện!”

Lời nàng vừa dứt, bên ngoài liền vang lên tiếng đáp ứng của Lương Cửu Công.

Chẳng bao lâu sau, Bích Lam dẫn theo mấy cung nữ bưng từng món ăn vào, dọn đặt ngay ngắn lên bàn.

Sau khi tiểu thái giám thử món theo nghi lễ, Lương Cửu Công mới ra hiệu cho dâng thiện lên Khang Hi.

Trong lúc dùng bữa, Chiêu Hoa không nói thêm gì, chỉ yên lặng quan sát thói quen ăn uống của hắn.

Nàng phát hiện, mỗi món Khang Hi chỉ gắp nhiều nhất ba lần, trong lòng không khỏi thầm cảm khái: Làm hoàng đế, đến cả ăn cơm cũng không thể tùy ý.

Nghe nói khi còn nhỏ, Khang Hi được Thái Hoàng Thái Hậu giáo dục vô cùng nghiêm khắc, lại còn chịu sự uy hϊếp từ phe cánh của Ngao Bái, nên căn bản không dám để lộ điều mình yêu thích, sợ bị kẻ khác lợi dụng.

Giờ đây, nhìn hắn đến việc ăn cũng phải kiêng dè, Chiêu Hoa bỗng cảm thấy trong lòng nảy sinh một cảm giác cân bằng kỳ quái.

Nàng tuy là phi tần, phải tìm mọi cách lấy lòng hoàng thượng, nhưng ít ra, nàng muốn ăn gì còn có thể ăn nấy, vẫn được sống theo ý mình phần nào. Còn hắn – là bậc cửu ngũ chí tôn – mà ngay cả khẩu vị cũng chẳng thể tự quyết.

Khang Hi cũng cảm nhận được tâm trạng vui vẻ thoải mái của Chiêu Hoa. Thấy nàng ăn uống ngon miệng, không khí nhẹ nhàng, hắn cũng không kìm được mà ăn thêm vài đũa.