“Cũng chỉ là nhìn nhiều hơn hai mắt, chứ có phải nhìn kỹ lắm đâu.”
Khang Hi thấy nàng vẫn đối đãi với hắn như người bình thường, không câu nệ, thậm chí còn cố gắng làm hắn vui, thì trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Sở dĩ hắn sủng ái Nghi tần không chỉ vì nàng có dung mạo và tính tình hợp ý, mà còn bởi vì khi ở bên nhau, nàng chưa từng coi hắn là bậc đế vương cao cao tại thượng. Với nàng, hắn chỉ là một nam nhân bình thường, ở bên cạnh nàng cũng cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.
Nghe Chiêu Hoa nói vậy, Khang Hi bật cười:
“Vậy sao?”
Chiêu Hoa gật đầu nghiêm trang:
“Tất nhiên rồi ạ!”
Khang Hi không nói gì thêm, chỉ mỉm cười nhìn nàng đầy ẩn ý.
Thấy ánh mắt ấy, Chiêu Hoa bĩu môi, rồi sảng khoái thừa nhận:
“Được rồi! Thần thϊếp nhận là mình có nhìn Hoàng thượng nhiều thật.”
“Chỉ là một ngày không gặp, như cách ba thu. Thần thϊếp chỉ muốn nhìn người thêm vài lần, để vơi bớt nỗi tương tư mà thôi.”
Khang Hi nghe xong bật cười thành tiếng:
“Ngươi đó! Lúc nào cũng nói ngọt, không sợ bị người ta cười cho à?”
Chiêu Hoa biết hắn không hề tức giận, trái lại còn rất thích dáng vẻ này của nàng, bèn cười tươi đáp:
“Thì ai bảo Hoàng thượng thích chứ!”
Nàng vừa dứt lời, bỗng nhiên ý thức được điều gì, vội nhìn quanh một lượt. Thấy trong điện chẳng còn ai, không biết từ lúc nào đám Bích Lam đã rút lui, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
May thật, may mà mấy người Bích Lam biết ý lui xuống. Nếu không, nàng xấu hổ chẳng còn mặt mũi nào gặp người khác nữa.
Khang Hi chăm chú nhìn từng cử chỉ của Chiêu Hoa, chỉ cảm thấy nàng lúc này đáng yêu hơn trước kia rất nhiều, khiến hắn càng thêm hứng thú.
Hắn cười cười, nửa trêu ghẹo nửa dò hỏi:
“Giờ mới biết sợ à? Vừa rồi miệng ngọt như mía lùi, sao không sợ bị người ta nghe thấy?”
Trước đây, Nghi tần cũng từng không ít lần dùng lời đường mật để lấy lòng hắn. Vì vậy mỗi lần nàng vào điện, Lương Cửu Công đều rất hiểu ý mà cho cung nhân lui ra.
Lương Cửu Công từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Khang Hi, là người hiểu rõ tính tình hắn nhất. Lần này cũng không ngoại lệ.
Chiêu Hoa không hề tỏ ra lúng túng, thản nhiên đáp:
“Thần thϊếp nào có sợ? Chỉ là... chỉ sợ mấy lời vừa rồi bị hạ nhân nghe được, sẽ làm tổn hại đến hình tượng anh minh của Hoàng thượng mà thôi!”
Khang Hi bật cười. Ở bên Nghi tần, hắn luôn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Dù biết rõ nàng cố tình lấy lòng mình, nói những lời ngọt ngào để được sủng ái, nhưng không thể phủ nhận, hắn thật sự rất hưởng thụ sự nịnh nọt ấy.
Hắn cười khẽ, nghiêng đầu nhìn nàng:
“Trẫm thấy rõ là ngươi sợ người khác cười chê, sợ mất hình tượng của chính mình thì có.”
Chiêu Hoa nghe xong bĩu môi, trong bụng thầm nghĩ: Khang Hi đã hai mươi tư tuổi, vậy mà chẳng có chút nào ra dáng người lớn, còn tính toán với một nữ tử mười sáu tuổi như nàng... à không, một "nữ nhân" như nàng làm gì chứ?
Khuôn mặt nàng thoáng chút ngượng ngùng, nhỏ giọng làm nũng:
“Ái chà, Hoàng thượng ơi ~”
“Là do người tuấn tú bất phàm, khí chất nổi bật, vừa bước vào điện đã khiến thần thϊếp không thể rời mắt, trong lòng có gì liền buột miệng thốt ra thôi…”
Thấy tâm trạng Khang Hi rõ ràng đang rất tốt, Chiêu Hoa càng thêm tự nhiên:
“Hoàng thượng đúng là anh minh sáng suốt, vừa tiến điện đã cho cung nhân lui xuống. Nếu không thì... thần thϊếp thật chẳng còn mặt mũi nào gặp người khác.”