Tuy trong lòng có thắc mắc, nhưng Lục Châu vẫn nghiêm túc đáp lời:
“Chủ tử, mấy ngày nay Đồng quý phi nương nương liên tục gây khó dễ cho Ô Nhã thị. Hôm qua, người còn bắt Ô Nhã thị sao chép lại một bản kinh Phật, bảo rằng ba ngày nữa sẽ dùng tới. Chuyện đó hình như khiến Ô Nhã thị rất khó xử…”
Quách Lạc La Minh Nguyệt nghe xong có phần khó hiểu:
“Chẳng phải chỉ là một bản kinh Phật thôi sao? Có gì mà khó xử chứ?”
Lục Châu liền giải thích:
“Chủ tử, Ô Nhã thị vốn xuất thân là cung nữ. Mà cung nữ thì không được học chữ, cũng không được dạy dỗ bài bản. Cho nên ả ấy căn bản không biết chữ, càng đừng nói tới chuyện viết chữ.”
Nghe vậy, Quách Lạc La Minh Nguyệt hơi bất ngờ. Nàng không nghĩ Ô Nhã thị lại là một kẻ thất học. Thật sự là quá sức tưởng tượng.
Không ngờ rằng, người sau này sẽ trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng trong hậu cung dưới thời Khang Hi, hiện tại lại chỉ là một ả không biết đọc chữ.
Tuy vậy, với tính cách cứng cỏi và dã tâm sục sôi như Ô Nhã thị, dẫu hôm nay chưa biết chữ, thì sau này ắt sẽ cố gắng học cho bằng được.
Nghĩ đến đó, nàng lại bất giác nghĩ đến bản thân mình.
Nguyên chủ tuy không phải xuất chúng, nhưng cũng không phải là kẻ thất học, thậm chí còn có chút tài nghệ. Chỉ là từ khi nàng xuyên tới thế giới này, vẫn chưa có dịp nào thể hiện những tài năng ấy. Chính nàng cũng không rõ liệu bản thân có thể phát huy được những gì đã học hay không.
Thôi thì cứ chờ đến tối, khi không có ai, nàng sẽ vào không gian luyện tập một chút xem sao!
Chạng vạng hôm đó, thánh giá của Khang Hi hạ đến Dực Khôn Cung.
Đây là lần đầu tiên Chiêu Hoa tận mắt nhìn thấy long nhan của Khang Hi kể từ khi nàng xuyên đến nơi này.
Chỉ thấy Khang Hi vận thường phục màu vàng, trên áo có thêu rồng tinh xảo. Hắn có đôi lông mày rậm, sống mũi cao và thẳng, ngũ quan rõ nét, gương mặt góc cạnh cương nghị. Đôi mắt sâu thẳm mà sắc bén, thân hình cao lớn mà uy nghi, không mang vẻ thô tục.
Cái khí thế nơi hắn tỏa ra vừa uy nghiêm lại lạnh lẽo, khiến người khác vô thức sinh ra cảm giác bị áp chế. Từng cử chỉ của hắn đều toát lên vẻ cao quý đặc trưng của bậc đế vương, cùng một loại khí phách trời sinh khiến người khác không dám lơ là.
Chiêu Hoa sau khi nhìn thấy Khang Hi thì ấn tượng đầu tiên về hắn cũng không tệ. Dù nói gì đi nữa, ít nhất thì hắn cũng là người có vẻ ngoài ưa nhìn.
Nàng chăm chú quan sát khuôn mặt Khang Hi, thấy da mặt hắn không hề bị rỗ, chỉ có vài dấu vết mờ mờ như vết mụn cũ, không nhìn kỹ thì hoàn toàn không nhận ra. Trong lòng nàng mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
May quá, dung mạo Khang Hi cũng không tệ. Nếu không, e là nàng chẳng thể toàn tâm toàn ý làm nhiệm vụ được.
Thấy Chiêu Hoa nhìn mình chằm chằm, Khang Hi cũng không nhịn được mà đưa tay sờ mặt, vẻ nghi hoặc:
“Trẫm có gì trên mặt sao?”
Chiêu Hoa nghe vậy lập tức phản ứng lại, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Lễ nghi xong, hai người cùng ngồi lại trên giường nệm. Chiêu Hoa mỉm cười nói:
“Hoàng thượng, trên mặt người không có gì cả. Chẳng qua đã lâu rồi thần thϊếp không được gặp người, nên nhất thời nhìn lâu một chút thôi…”
Nàng bật cười khẽ, giọng điệu ngọt ngào: