Dù nguyên chủ vốn lanh lợi, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cô nương mười sáu tuổi. Nay đối diện với việc Hoàng thượng ở lại bên mình, làm sao mà không thấy thẹn thùng cho được?
Kể từ khi Nữu Hỗ Lộc thị được phong làm Hoàng hậu, Khang Hi gần như đêm nào cũng nghỉ lại Khôn Ninh Cung. Đêm qua thì tới chỗ Đồng quý phi.
Sáng nay, Khang Hi sai Lương Cửu Công truyền lời rằng đêm nay sẽ đến cùng nàng dùng bữa, bảo nàng chuẩn bị cho chu đáo.
Chiêu Hoa xuyên tới thế giới này cũng được vài ngày, nhưng vì Khang Hi bận chính sự, nên thời gian bước chân vào hậu cung chỉ có buổi tối.
Mà mỗi lần đến hậu cung, người đầu tiên chàng đến vẫn luôn là Hoàng hậu.
Dù nàng mang ký ức của nguyên chủ, nhưng bản thân chưa từng đối mặt trực tiếp với Khang Hi, trong lòng cũng không khỏi tò mò.
Quách Lạc La Minh Nguyệt tỏ vẻ như mừng thay cho Chiêu Hoa, giọng đầy vẻ trêu chọc:
“Tỷ tỷ, nghe nói mấy ngày nay Hoàng thượng đều nghỉ lại chỗ Hoàng hậu, đêm qua mới tới Đồng quý phi, nay đã tới lượt tỷ… Xem ra Hoàng thượng thật sự sủng ái tỷ lắm rồi.”
“Nghĩ đến tối nay Hoàng thượng sẽ nghỉ lại nơi này, muội xin chúc mừng tỷ.”
Chiêu Hoa chỉ mỉm cười đáp lại:
“Vậy thì cảm ơn muội muội.”
Không muốn dây dưa thêm với Quách Lạc La Minh Nguyệt về chủ đề này, Chiêu Hoa liếc nhìn quanh điện, thấy Ngưng Hương và Ngưng Nhã không có ở đó, liền giả vờ như sực nhớ ra điều gì, chuyển chủ đề:
“Phải rồi, hôm đó vì sao muội lại chọn Ngưng Hương và Ngưng Nhã?”
Quách Lạc La Minh Nguyệt nghe vậy thì sững người một lúc, trong lòng không khỏi hừ lạnh. Tiện nhân Quách Lạc La Chiêu Hoa này, vậy mà còn có mặt mũi lên tiếng?
Cứ như nàng không biết chuyện Chiêu Hoa đã giở bao nhiêu trò trong bóng tối vậy! Sáu cung nữ kia đều có vấn đề, nàng chọn ai đi nữa thì cũng chẳng có lấy chút lợi lộc gì.
Lúc trước nàng còn tính, nếu thu phục được Ngưng Hương và Ngưng Nhã, biết đâu có thể lợi dụng các ả một phen, ít nhất cũng coi như bắt đầu xây dựng được mạng lưới người của mình.
Nào ngờ hai ả đó bề ngoài thì kính cẩn nghe lời, nhưng trong lòng chẳng hề có chút trung thành nào với nàng. Thậm chí mỗi khi bôi thuốc cho nàng, ánh mắt chúng còn lộ rõ vẻ ghê tởm và khó chịu.
Nàng tức đến suýt phát điên! Thứ nàng ghét nhất chính là người khác nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ. Vậy mà cả hai ả đều phạm phải điều tối kỵ ấy!
Vì thế, mỗi khi hai ả hầu hạ, nàng đều cố tình bắt lỗi, kiếm cớ trừng phạt. Có lần Ngưng Hương chải tóc cho nàng, nàng cố tình động đầu một chút khiến ả giật mạnh, làm nàng đau.
Nàng lập tức nổi giận, không chút do dự tát cho Ngưng Hương một cái, rồi bắt ả quỳ suốt một canh giờ. Sau đó, Ngưng Nhã cũng bị lôi ra bắt lỗi, bị phạt quỳ cùng.
Dù trong lòng đầy bực tức, nhưng trên mặt Quách Lạc La Minh Nguyệt vẫn tỏ vẻ ngây ngô, khẽ hỏi:
“Tỷ tỷ nói vậy là có ý gì?”
Chiêu Hoa thở dài:
“Minh Nguyệt, hôm đó tỷ để muội chọn cung nữ, còn cố ý giới thiệu sơ qua từng người.”
“Nếu muội biết Ngưng Hương và Ngưng Nhã xuất thân từ Bao Y Cục, có khả năng nuôi mộng trèo cao, vậy sao vẫn cố tình chọn hai người đó?”
“Còn bốn cung nữ kia từng hầu hạ ở chính điện, lúc tỷ dọn khỏi chính điện thì đã đưa theo người thân tín bên cạnh, thành ra nhân số bên đó bị dư ra, nên mới điều họ sang hậu điện và Tây Trắc điện.”