Nhưng ngay sau đó, tâm trạng vui vẻ của Quách Lạc La Minh Nguyệt liền tan biến.
Lục Châu do dự một lúc rồi mới cất lời:
“Chủ tử, sáu cung nữ lần này, ít nhiều gì cũng đều có vấn đề. Dù chúng ta chọn ai đi nữa, hình như cũng chẳng có chỗ nào thật sự tốt cho người cả…”
Nghe xong, cả người Quách Lạc La Minh Nguyệt cứng đờ. Bốn cung nữ kia có thể là tai mắt, còn Ngưng Hương và Ngưng Nhã thì lại xuất thân từ Bao Y Cục của Nội Vụ Phủ. Nếu không khéo, về sau còn có khả năng âm thầm trèo giường. Dù chọn ai, cuối cùng cũng chẳng có lợi gì cho nàng.
Nàng siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi gọi thầm:
“Quách Lạc La Chiêu Hoa!!!”
Nàng vừa tức vừa thẹn. Mới đó còn tự đắc vì đã phá vỡ được mưu đồ của Chiêu Hoa, giờ thì tự vả vào mặt mình. Hóa ra, kẻ làm trò hề lại chính là nàng!
Trong lòng lại càng nghĩ, giờ này Chiêu Hoa liệu có đang âm thầm cười nhạo mình? Có đang tự mãn với kế sách đã bày ra?
Cơn tức giận dâng trào như lửa đốt, Quách Lạc La Minh Nguyệt càng thêm chắc chắn: Quách Lạc La Chiêu Hoa từ đầu đến cuối chưa từng có ý tốt!
Cũng phải thôi, một Nghi phi trong lịch sử được sủng ái mãi không suy, sao có thể là kẻ đơn giản?
Chuyện lần này, nàng nhất định khắc sâu trong lòng. Về sau, nhất định phải giẫm Quách Lạc La Chiêu Hoa dưới chân, khiến nàng cả đời chỉ có thể ngước nhìn nàng!
Vì gương mặt của Quách Lạc La Minh Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn, nên Hoàng hậu đã miễn cho nàng việc thỉnh an hằng ngày.
Hôm đó, sau khi Chiêu Hoa thỉnh an xong liền đến thăm tẩm điện của nàng.
Vừa thấy mặt nàng không còn sưng như hôm qua, Chiêu Hoa tỏ ra ngạc nhiên mừng rỡ:
“Minh Nguyệt, mặt ngươi hôm nay đã khá hơn nhiều rồi.”
“Chắc chỉ thêm vài ngày nữa là khỏi hẳn.”
Nghe vậy, Quách Lạc La Minh Nguyệt vui vẻ đáp:
“Thái y cũng nói mặt ta hồi phục rất tốt, chưa tới nửa tháng là sẽ lành hoàn toàn.”
Chiêu Hoa đặt tay lên tay nàng, dịu dàng nói:
“Vậy thì tốt quá rồi! Khi khỏi hẳn, ngươi cũng có thể treo bảng lệnh thị tẩm trở lại.”
Vừa nghe nhắc đến bảng lệnh từng bị thu hồi, sắc mặt Quách Lạc La Minh Nguyệt chợt tối sầm.
Bảng lệnh bị gỡ bỏ chẳng khác nào nàng không còn cơ hội được thị tẩm, thậm chí có thể sẽ không được gặp Hoàng thượng nữa…
Chiêu Hoa như nhìn thấu tâm sự trong lòng nàng, nhẹ nhàng an ủi:
“Minh Nguyệt, tỷ tỷ hiểu tâm trạng của ngươi…”
Nhưng trước khi mặt khỏi hẳn, tốt nhất vẫn không nên diện thánh, tránh để lại ấn tượng xấu trong lòng Hoàng thượng.”
“Vốn ta định tối nay mời muội cùng dùng bữa với chúng ta, nhưng nghĩ đến chuyện đó, lại thấy không ổn, nên thôi.”
Quách Lạc La Minh Nguyệt lập tức bắt được điểm quan trọng trong lời của Chiêu Hoa:
“Cùng chúng ta dùng bữa? Chẳng lẽ… tối nay Hoàng thượng sẽ đến Dực Khôn Cung?”
Nghe vậy, sắc mặt Chiêu Hoa thoáng đỏ lên, rõ ràng là ngầm thừa nhận suy đoán của Quách Lạc La Minh Nguyệt.
Nhìn vẻ thẹn thùng của Chiêu Hoa, trong lòng Quách Lạc La Minh Nguyệt chỉ thấy một cơn khó chịu dâng lên.
Quách Lạc La Chiêu Hoa không phải vẫn luôn tỏ ra sắc sảo, lanh lợi sao? Khang Hi chẳng qua là tới ăn bữa cơm cùng nàng, có gì đáng để xấu hổ?
Nếu Chiêu Hoa biết được suy nghĩ trong lòng nàng ta, e là chỉ muốn cạn lời.
Khang Hi đã nói sẽ cùng nàng dùng bữa tối, tức là sẽ ở lại qua đêm.