Thế giới 1 - Chương 30: Khang Hi Nghi phi

Hoàng hậu liếc nàng một cái, giọng lạnh nhạt:

“Đồng quý phi, ngươi cũng là nữ nhân, hẳn phải biết gương mặt đối với nữ tử quan trọng đến nhường nào. Nếu hôm nay là ngươi, suýt nữa bị hủy dung, ngươi có thể bỏ qua nhẹ nhàng như vậy sao?”

Nói rồi, người quay sang nhìn Xuân Mai:

“Xuân Mai, nhân chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn muốn chối cãi điều gì?”

Xuân Mai vẫn nhất mực không thừa nhận mình từng sai khiến Hương nhi. Nhưng lại có thái giám khẳng định đã trông thấy nàng xuất hiện gần Dực Khôn Cung, còn trò chuyện với Hương nhi, thậm chí đưa cho nàng ta một cái túi tiền.

Hiện tại, lời khai của Hương nhi là bị Xuân Mai ép buộc, và quả thực có nhận túi tiền từ nàng. Hoàn toàn khớp với lời của tiểu thái giám kia. Dù Xuân Mai có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch tội.

Xuân Mai không ngừng biện minh, nhưng bằng chứng trước mặt rõ rành rành. Ngoại trừ An tần, không ai còn tin nàng vô tội.

Cuối cùng, An tần chỉ còn cách nghiến chặt răng, đành chịu nhục để Xuân Mai nhận chuyện này về mình. Trong lòng nàng thề nhất định sẽ điều tra ra kẻ thật sự đứng sau giở trò.

Xuân Mai là tâm phúc của An tần, lại là người do nhà họ Lý đưa vào cung. Vả lại, mặt Lan quý nhân cũng chỉ là dị ứng nhẹ, không đến mức nghiêm trọng. Hoàng hậu không muốn gây thêm mâu thuẫn với An tần, nên cũng không xử phạt nặng, chỉ sai người đánh Xuân Mai hai mươi trượng, giáng xuống làm cung nữ tạp vụ.

Riêng An tần, vì quản người không nghiêm, bị phạt cấm túc cho đến khi mặt Lan quý nhân hoàn toàn hồi phục mới được dỡ lệnh.

Về phần Quách Lạc La Minh Nguyệt, nàng cũng không lấy gì làm thất vọng với kết cục này. Vốn dĩ nàng chỉ muốn dạy cho An tần một bài học mà thôi.

Nếu như thực sự bị hủy dung, thì An tần chắc chắn không thể thoát tội.

Nhưng nàng đâu thể vì chút tức giận nhất thời mà hủy cả khuôn mặt mình?

Dù trong không gian linh tuyền của nàng có nước suối thần kỳ, đủ để khôi phục dung nhan như ban đầu, nhưng nếu bị người khác phát hiện điều gì bất thường, thì nàng coi như xong đời rồi!

Hiện tại, chuyện cung nữ Xuân Mai của An tần hãm hại nàng đã có chứng cứ rõ ràng, chủ tử như An tần cũng khó mà thoát liên can.

Nếu Hoàng thượng biết được chuyện này, ấn tượng đối với An tần trong lòng người ắt hẳn sẽ tụt dốc không phanh.

Trong cung này, bọn nô tài vốn chỉ quen dẫm kẻ yếu, tâng kẻ mạnh, nếu An tần hoàn toàn thất sủng, ngày tháng của nàng sau này cũng chẳng dễ chịu gì.

Hiện giờ nàng chỉ là một quý nhân nho nhỏ. Nhưng đến lúc nàng từng bước bò lên cao, nhất định sẽ đòi lại cái tát hôm nay cho bằng được.

Khi Hoàng hậu và mọi người rời khỏi Dực Khôn Cung, An tần quay lại, hung hăng trừng Quách Lạc La Minh Nguyệt một cái đầy oán độc.

Hiển nhiên, nàng đã ghi hận nàng ta sâu sắc.

Chiêu Hoa đứng một bên, mọi chuyện đều thu vào mắt. Nàng không ngờ Quách Lạc La Minh Nguyệt lại có thể bình an vô sự sau chuyện này.

Nàng hiểu rõ, tất cả đều là màn kịch do Quách Lạc La Minh Nguyệt tự biên tự diễn. Nàng ta rõ ràng biết Xuân Mai và An tần là vô tội.

Xuân Mai không phải kẻ ngốc, làm sao có thể ngu dại đến mức dùng chính túi tiền thêu tay của mình để gài người?

Nhưng nếu Xuân Mai không ép buộc Hương nhi hãm hại Quách Lạc La Minh Nguyệt, thì làm sao lại có người trông thấy nàng ta tiếp xúc với Hương nhi?