Giờ đây, nàng nhìn An tần với ánh mắt đầy hoài nghi:
“Nếu Xuân Mai thực sự không ra lệnh ép buộc Hương Nhi, vậy vì sao Hương Nhi lại một mực khẳng định chính Xuân Mai là người đã sai khiến nàng?”
“Sao lại có thể phát hiện túi tiền của Xuân Mai trong chỗ ở của Hương nhi?”
“Ai chẳng biết giữa ta và An tần vốn có mâu thuẫn. Hương nhi là cung nữ bên cạnh ta, không lý nào lại vô duyên vô cớ qua lại với người của Hàm Phúc Cung. Túi tiền của Xuân Mai càng không thể tự dưng xuất hiện trong phòng Hương nhi.”
An tần nghe vậy liền giận đến tím mặt, chỉ thiếu nước Lan quý nhân nói thẳng nàng chính là kẻ đứng sau sai bảo Xuân Mai.
An tần lập tức quỳ thẳng trước mặt Hoàng hậu:
“Hoàng hậu nương nương, thần thϊếp xin thề tuyệt đối không hề sai người hãm hại Lan quý nhân khiến mặt nàng bị dị ứng.”
“Thần thϊếp cũng dám cam đoan, Xuân Mai tuyệt đối không uy hϊếp hay sai khiến Hương nhi để hại Lan quý nhân.”
Hoàng hậu liếc An tần một cái:
“An tần, Thận Hình Ty đã điều tra rõ. Có một thái giám trông thấy Xuân Mai xuất hiện gần Dực Khôn Cung, còn nói mấy câu với Hương nhi, sau đó đưa cho Hương nhi một túi tiền.”
Xuân Mai nghe vậy liền sững người tại chỗ. Ngày hôm qua nàng hoàn toàn không hề tới gần Dực Khôn Cung!
Phải rồi, tối qua chủ tử muốn ăn món điểm tâm do đầu bếp Ngự Thiện Phòng làm, nàng mới tự mình đến đó một chuyến. Ngoài lúc ấy ra, nàng không hề rời khỏi Hàm Phúc Cung!
Chỉ là... Ngự Thiện Phòng nằm ở nam tam sở, phía tây, mà Hàm Phúc Cung lẫn Dực Khôn Cung đều thuộc tây lục cung, đường nàng đi đến Ngự Thiện Phòng quả thực sẽ ngang qua cửa Dực Khôn Cung.
Nhưng rõ ràng nàng chưa từng tiếp xúc với Hương nhi, làm sao tiểu thái giám kia lại nhìn ra được nàng đang nói chuyện với Hương nhi?
Xuân Mai chỉ cảm thấy mình có miệng cũng khó mà nói cho rõ ràng.
Nàng vội vàng lắc đầu:
“Hoàng hậu nương nương, hôm qua nô tỳ chỉ đi ngang qua Dực Khôn Cung trên đường tới Ngự Thiện Phòng thôi, xưa nay chưa từng sai khiến Hương nhi hại Lan quý nhân!”
Ban đầu Hoàng hậu và Đồng quý phi cũng không cho rằng là An tần làm chuyện này. Nhưng giờ chứng cứ dường như đều chỉ về Xuân Mai, lòng các nàng cũng bắt đầu dấy lên nghi ngờ với An tần.
Hôm qua tuy An tần không trực tiếp ra tay, nhưng lại tát Lan quý nhân một cái. Cũng không thể loại trừ khả năng An tần ôm hận trong lòng với tỷ muội Lan quý nhân, nhân cơ hội Lan quý nhân cần thuốc tiêu sưng mà ngấm ngầm cho nàng một bài học?
Lan quý nhân đúng là từng đắc tội An tần, nhưng cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, chẳng lẽ An tần đến mức muốn hủy dung nàng hay sao?
Đồng quý phi nghĩ đến chuyện hôm qua nịnh bợ không đúng lúc, định vuốt lưng ngựa lại vỗ trúng chân ngựa, khi đó tâm trạng nàng vốn đã không tốt vì chuyện bản thân chưa có con, thế nên mới chẳng buồn nể mặt An tần, trực tiếp bảo nàng quay về.
An tần bị nàng làm cho bẽ mặt, mà Lan quý nhân lại đúng lúc đυ.ng phải, e rằng cơn tức ấy chưa biết chừng đã trút lên người Lan quý nhân.
Tuy trong lòng có phần nghi ngờ An tần, nhưng Đồng quý phi vẫn lên tiếng bênh vực một câu:
“Hoàng hậu nương nương, mặt Lan quý nhân chẳng qua chỉ là dị ứng nhẹ, không ảnh hưởng gì lớn. Sao lại phải làm căng như vậy?”