Thế giới 1 - Chương 27: Khang Hi Nghi phi

Hoàng hậu lập tức sai người đưa Hương Nhi đến Thận Hình Ty thẩm vấn.

Không đầy nửa canh giờ, Hương Nhi đã không chịu nổi hình phạt mà cúi đầu nhận tội.

Ả khai rằng, chính người bên Hàm Phúc Cung đã sai khiến ả ra tay với lọ thuốc mỡ. Nếu không làm theo, ả sẽ bị âm thầm lấy mạng, nên đành cắn răng nghe lệnh.

Tất cả dấu vết đều chỉ về một hướng – Hàm Phúc Cung.

Mà chủ vị Hàm Phúc Cung, không ai khác chính là An tần.

An tần nghe đến đây thì chết sững:

“Không thể nào! Không phải ta làm!”

Gương mặt Quách Lạc La Minh Nguyệt đầy oán hận nhìn về phía nàng:

“An tần nương nương, hôm qua ngài đã cho tần thϊếp một cái tát, coi như là đã dạy dỗ xong rồi. Vì sao còn không buông tha?”

“Lý thái y nói ta chỉ dùng thuốc một lần là có thể khỏi, nhưng ngài lại chớp lấy cơ hội này...”

“Nếu ta thật sự bị hủy dung, thì cả đời này coi như đã chấm hết!”

Lời nói của nàng khiến cả điện xôn xao, các phi tần xì xào bàn tán không ngớt.

Chỉ có Hoàng hậu và Đồng quý phi vẫn ngồi lặng yên trên ghế, không hé nửa lời.

Trong lòng hai người, thực ra đều ngờ rằng chuyện này là do Lan quý nhân tự biên tự diễn.

Bởi vì các nàng hiểu quá rõ tính cách của An tần.

Đừng nhìn An tần kiêu căng, hay vênh váo, nhưng đôi khi lại rất đơn giản và thẳng tính.

Nàng căn bản không đủ khôn khéo để dùng đến loại thủ đoạn như vậy.

Ngay cả nếu có ý hãm hại người khác, nàng cũng tuyệt đối không nghĩ ra được cách lợi dụng dị ứng để ra tay.

Nghe Quách Lạc La Minh Nguyệt chất vấn, An tần chỉ thấy nghẹn ứ đến muốn nghẹt thở.

Rốt cuộc là ả tiện nhân nào ra tay với Lan quý nhân, lại còn đổ hết tội lên đầu nàng?

Cố nén cơn giận đang dâng trào trong lòng, An tần lạnh giọng đáp:

“Lan quý nhân, nếu thật sự là ta muốn hại ngươi hủy dung, thì mặt ngươi giờ đã chẳng còn nguyên vẹn rồi, ta cũng chẳng nhân từ mà nương tay như thế đâu.”

“Cho nên, người ra tay chắc chắn không phải ta.”

Câu trả lời của An tần khiến cả điện lặng đi trong thoáng chốc, mọi người đều sững sờ.

Cách giải thích này… đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Ngay cả Quách Lạc La Minh Nguyệt cũng không ngờ nàng ta sẽ nói như vậy.

Nhưng nghĩ lại, mọi người dần cảm thấy lời của An tần cũng không hoàn toàn vô lý.

Ai chẳng biết tính khí An tần vốn nóng nảy thẳng thắn, đã ra tay thì tuyệt đối không nương nhẹ.

Nếu thật là An tần muốn hại Quách Lạc La Minh Nguyệt, thì mặt nàng ta e đã hoàn toàn hủy hoại, chứ không chỉ đơn thuần là một vết dị ứng.

Quách Lạc La Minh Nguyệt thấy các phi tần dường như bắt đầu tin vào lời An tần, trong lòng giận đến muốn nổ tung.

Nàng lập tức truy hỏi tiếp:

“Nếu không phải ngươi, vậy vì sao Hương Nhi lại nhận tội, nói là người của Hàm Phúc Cung sai khiến nàng?”

Quay sang Hoàng hậu, nàng dốc hết giọng khẩn cầu:

“Hoàng hậu nương nương, đã tra ra được kẻ đứng sau sai khiến Hương Nhi chưa?”

Hoàng hậu khẽ liếc Quách Lạc La Minh Nguyệt một cái.

Hương Nhi khai rằng chính Xuân Mai – cung nữ thân cận của Hàm Phúc Cung – đã ép buộc nàng làm việc này. Nếu không nghe theo, sẽ bị thủ tiêu mà không ai hay biết. Vì bảo toàn mạng sống, Hương Nhi mới đành phải hại chủ tử của mình.

Dù Thận Hình Ty có tra khảo thế nào, Hương Nhi vẫn một mực khẳng định là do Xuân Mai sai khiến. Hơn nữa, nàng ta còn nói mình có bằng chứng.