Nàng đúng là có tát Lan quý nhân một cái vào hôm qua, nhưng chuyện mặt nàng ta biến dạng thế này, quả thực không phải do nàng gây ra!
An tần gương mặt đầy oan ức, lên tiếng:
“Các ngươi nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ... các ngươi thật sự nghi ngờ ta?”
Đoan tần bên cạnh khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy hoài nghi liếc qua An tần, như muốn nói: Nếu không phải ngươi thì còn là ai?
An tần bắt gặp ánh mắt ấy, lửa giận lập tức bốc lên.
Nàng và Đoan tần xưa nay quan hệ không tệ, thế mà giờ ả lại nghi ngờ nàng? Cảm giác bị phản bội khiến nàng nghẹn đến khó chịu.
Đang định mở miệng biện bạch thêm, thì Lý thái y vừa lúc bước vào điện.
Quách Lạc La Minh Nguyệt lập tức bảo Lục Châu mang thuốc mỡ đến cho Lý thái y xem.
Lý thái y cẩn thận quan sát một hồi, rồi kinh ngạc lên tiếng:
“Trong lọ thuốc mỡ này có trộn phấn hoa quế.”
Chiêu Hoa kinh ngạc:
“Hoa quế sao? Muội muội vốn dị ứng với phấn hoa quế, hoàn toàn không thể tiếp xúc…”
Quách Lạc La Minh Nguyệt gật đầu lia lịa, giọng đầy kích động:
“Đúng vậy! Ta bị dị ứng với hoa quế, chỉ cần dính vào sẽ lập tức nổi mẩn đỏ khắp người, thậm chí sưng tấy nghiêm trọng.”
“Nhưng thuốc mỡ này khi dùng lại mát lạnh, hoàn toàn không có mùi hoa quế…”
Lý thái y nghiêm mặt nói:
“Thuốc mỡ này là do vi thần điều chế từ vài ngày trước, bên trong hoàn toàn không hề có hoa quế. Nhưng lớp ngoài cùng lại bị trộn thêm phấn hoa quế, rất rõ ràng là có người đã lén động tay!”
Nghe đến đó, trong lòng Quách Lạc La Minh Nguyệt dâng lên một trận đắc ý. Dám ức hϊếp nàng, ắt phải trả giá! An tần, cứ đợi mà xem!
Bề ngoài, nàng lại tỏ ra đau khổ đến thương tâm:
“Không ngờ lại thực sự có người muốn hại ta…”
Rồi như vừa sực nhớ ra điều gì, nàng gấp gáp hỏi:
“Lý thái y, mặt của ta... còn có thể chữa khỏi không?”
Nói rồi nàng vội vươn tay định túm lấy tay áo Lý thái y.
Hoàng hậu thấy vậy liền khẽ hắng giọng, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm khắc:
“Lan quý nhân! Bổn cung hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng thân là phi tần, cũng không thể quên phép tắc.”
Phi tần mà đi nắm áo thái y giữa nơi đông người, chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ hay sao?
Lý thái y vội vàng đáp lời:
“May mắn là Lan quý nhân chỉ mới dùng một lần. Chỉ cần dùng thuốc vi thần kê đơn, không quá một tháng sẽ khỏi hẳn.”
Nghe vậy, Quách Lạc La Minh Nguyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nàng đã cắn răng tự mình ra tay với khuôn mặt, nhưng trong lòng vẫn vô cùng lo lắng, sợ rằng vết thương sẽ để lại dấu vết.
Dù gì nàng cũng là người yêu cái đẹp đến cực đoan. Có không gian riêng, có linh tuyền thần diệu, nên nàng tuyệt đối không thể chịu được nếu trên gương mặt mình có một chút tỳ vết nào.
Nếu không phải vì muốn cho An tần một bài học nhớ đời, nàng đã chẳng dám đánh đổi đến mức ấy.
Sau khi kê đơn thuốc xong, Lý thái y cáo từ rời khỏi Dực Khôn Cung.
Hoàng hậu liền sai người sắc thuốc cho Quách Lạc La Minh Nguyệt, còn bản thân thì bắt đầu cho điều tra những người hầu trong Đông Trắc điện.
Chẳng bao lâu, đã có manh mối.
Một cung nữ thân cận của Quách Lạc La Minh Nguyệt khai rằng, tối qua trong lúc chủ tử dùng bữa, nàng vào tẩm điện quét dọn, tình cờ bắt gặp nhị đẳng cung nữ Hương Nhi đang nghịch lọ thuốc mỡ trên bàn trang điểm. Thần sắc Hương Nhi lúc ấy rất hoảng hốt.