Một người suốt ngày khiến chủ tử phải lo toan như vậy, sao nàng có thể có thiện cảm cho được?
Sở dĩ nàng còn kính cẩn với Lan quý nhân, chẳng qua là nể mặt chủ tử mà thôi.
Nàng tuyệt đối không dám nói ra rằng chủ tử sẽ vì Lan quý nhân mà đích thân ra mặt. Nếu cần đòi lại công bằng, phải là do Hoàng hậu nương nương quyết định.
Chủ tử chỉ là chủ vị của Dực Khôn Cung, có thể điều tra sự việc rõ ràng, nhưng rốt cuộc xử lý thế nào vẫn phải chờ ý chỉ của Hoàng hậu.
Quách Lạc La Minh Nguyệt nghe vậy thì gật đầu. Bích Lam thấy thế liền vội đi về phía chính điện.
Sau khi Bích Lam bẩm báo tình hình của Quách Lạc La Minh Nguyệt, trong lòng Chiêu Hoa chẳng lấy gì làm bất ngờ. Nàng vốn biết Quách Lạc La Minh Nguyệt không phải hạng người cam tâm chịu thiệt, lại càng không đơn giản như vẻ ngoài.
Nàng gần như chắc chắn rằng đây chỉ là màn kịch do chính Quách Lạc La Minh Nguyệt bày ra – tự làm bị thương rồi đổ hết tội lên đầu An tần.
Dù sao hôm qua hai người mới cãi vã lớn tiếng, An tần còn tát nàng một cái. Nay trên mặt nàng lại sưng bất thường, người ngoài nhìn vào tất nhiên sẽ nghi ngờ An tần đầu tiên.
Chiêu Hoa đoán chắc rằng tất cả đều đã nằm trong tính toán của Quách Lạc La Minh Nguyệt từ trước – mọi thứ đều nhằm giá họa cho An tần.
Nàng liếc nhìn Chu Toàn, dặn dò:
“Chu Toàn, ngươi đến Khôn Ninh Cung một chuyến, báo với Hoàng hậu nương nương chuyện Lan quý nhân bị thương trên mặt. Đồng thời cũng thay bổn cung xin chỉ thị.”
Chu Toàn nghe xong liền hiểu ngay ý tứ của Chiêu Hoa. Nếu Hoàng hậu biết Lan quý nhân bị thương, chắc chắn sẽ sinh nghi. Biết đâu chẳng mấy chốc Hoàng hậu sẽ đích thân tới đây.
Chu Toàn vừa rời đi, Chiêu Hoa liền dẫn theo Bích Lam tới điện Đông Trắc.
Vừa bước vào, Quách Lạc La Minh Nguyệt như bắt được cọc cứu mạng, nhào ngay vào lòng Chiêu Hoa.
Chiêu Hoa bị bất ngờ ôm chặt, trong lòng không khỏi thấy khó chịu, quần áo nàng giờ đã bị làm bẩn...
“Tỷ tỷ, mặt ta... có phải là hỏng hẳn rồi không?”
“Ta hôm qua tâm trạng không tốt, trằn trọc mãi không ngủ được, đến tận khuya mới thϊếp đi nên hôm nay mới dậy trễ một chút thôi.”
Chiêu Hoa giữ nguyên dáng vẻ hiền lành của một người tỷ tỷ mẫu mực, nhẹ nhàng vỗ lưng Quách Lạc La Minh Nguyệt, khiến nàng cũng cảm thấy hơi gượng gạo.
Minh Nguyệt rời khỏi vòng tay Chiêu Hoa, gương mặt đầy kích động:
“Sáng nay tỉnh dậy, ta liền phát hiện mặt mình không chỉ sưng vù mà còn bầm đỏ tím tái. Chắc chắn có kẻ đã động tay động chân vào mặt ta, nên mới khiến nó ngày một nghiêm trọng hơn…”
Chiêu Hoa thấy nàng rời khỏi lòng mình, chỉ cảm thấy không khí quanh người cũng dễ chịu hẳn.
Nàng nhìn kỹ gương mặt Quách Lạc La Minh Nguyệt, không giấu nổi vẻ kinh ngạc:
“Hôm qua mặt ngươi đâu có đến mức này, sao giờ lại thành ra thế kia? Chẳng lẽ… có người đã lén làm gì đó với thuốc mỡ? Nếu không thì…”
Nghe đến đây, Quách Lạc La Minh Nguyệt giận sôi trong lòng.
Quỷ bộ dáng? Con tiện nhân Quách Lạc La Chiêu Hoa này dám nói nàng trông như quỷ? Đúng là mù mắt mà!
Nếu không phải vì muốn dạy cho An tần một bài học, nàng đâu cần phải ra tay với chính khuôn mặt của mình?
Nàng vốn là người xuyên không tới thế giới này, lại mang theo không gian tùy thân. Dù mặt có bị hủy, nàng vẫn có thể dùng linh tuyền trong không gian để khôi phục lại như cũ. Chính vì vậy, nàng mới dám ra tay không do dự.