Thế giới 1 - Chương 21: Khang Hi Nghi phi

Nhưng... nàng đâu cần phải ra tay giúp đỡ nữ nhân này – kẻ xuyên không đến hại chết nguyên chủ.

Nguyên chủ vì bị ả liên lụy mà thất sủng, sảy thai, bị giáng chức làm Quách quý nhân, cuối cùng uất ức mà qua đời. Giờ nàng sống lại thay nguyên chủ, chẳng qua chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của nàng ấy, tuyệt đối không phải để bảo vệ kẻ từng hại nàng!

Nhiệm vụ nhánh chẳng phải yêu cầu nàng phải trả thù tất cả những kẻ từng hại nguyên chủ sao? Mà xuyên nữ này... chẳng phải chính là đầu sỏ gây chuyện?

Chiêu Hoa tỏ ra dịu dàng, lên tiếng dỗ dành Minh Nguyệt:

– Minh Nguyệt, hôm nay ngươi thấy đó, khi An tần tới mà ngươi không kịp hành lễ, lại còn quay lưng bỏ đi, An tần giận cũng là chuyện dễ hiểu.

– An tần là một trong bảy tần đứng đầu, tỷ tỷ lại có địa vị thấp hơn nàng một bậc. Nếu lúc đó ta cố tình tranh luận, lỡ nàng nhất quyết muốn trừng phạt ngươi, ta cũng khó mà cản nổi...

Minh Nguyệt nghe mà không tin nổi những lời giả dối ấy. Nàng hiểu quá rõ con người của Chiêu Hoa.

Chiêu Hoa tính tình mạnh mẽ, lại có phần chanh chua. Nếu là nàng bị người khi dễ, thể nào cũng sẽ cãi lại ngay tại chỗ, chứ sao có thể nhịn như hôm nay?

Quách Lạc La Chiêu Hoa căn bản chỉ giả vờ yêu thương muội muội, trong lòng chưa từng thật lòng xem nàng là người một nhà.

Minh Nguyệt lạnh nhạt hỏi:

– Nếu là tỷ tỷ bị người ta làm nhục, tỷ tỷ cũng sẽ nén giận như vậy sao?

Chiêu Hoa khẽ thở dài:

– Tỷ biết trong lòng ngươi không vui, nhưng ngươi cũng nên hiểu rằng, tỷ không thể bảo vệ ngươi cả đời được. Sau này, có chuyện gì cũng nên cẩn trọng một chút...

Minh Nguyệt lập tức cắt ngang:

– Tỷ tỷ, cớ gì lại nói lòng vòng như vậy?

Chiêu Hoa không ngờ Quách Lạc La Minh Nguyệt lại dám dùng giọng chất vấn để nói chuyện với mình. Chẳng lẽ nàng ta nghĩ mình nợ nàng điều gì?

Chiêu Hoa điềm đạm đáp:

– Ta vốn không phải loại người biết nhẫn nhục. Nếu An tần dám khi dễ ta, ta sẽ phản kích ngay tại chỗ.

Không để Minh Nguyệt kịp mở miệng, nàng liền nói tiếp:

– Nhưng ngươi thì khác!

– Ngươi và An tần thân phận chênh lệch quá xa. Nếu ngươi dám phản kháng, thì chính là lấy dưới phạm trên, lúc đó hậu quả còn nặng hơn bây giờ nhiều.

– Dù ta có muốn đứng ra thay ngươi, thì cũng đâu thể ngang nhiên tát lại An tần. Dù sao, ả ta cũng không ra tay với ta. Gặp tình huống như vậy, cũng chỉ có thể...

Nói đến đây, Chiêu Hoa làm ra vẻ cảm động, ôm lấy Minh Nguyệt, dịu dàng an ủi:

– Minh Nguyệt, chúng ta là tỷ muội ruột thịt, trong cung này chỉ có hai ta là thân cận nhất.

– Tỷ tỷ nhìn thấy gương mặt ngươi bị An tần đánh sưng đỏ, trong lòng đau như cắt... thật sự không biết phải làm sao cho vừa...

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, nước mắt Chiêu Hoa liền chảy xuống theo khóe mắt:

– Người ta nói đánh vào thân, đau ở tim. An tần tát ngươi một cái, tỷ cảm giác như chính mình cũng bị tát, đau đến tận đáy lòng...

Nói tới đây, Chiêu Hoa suýt nữa muốn ói ra tại chỗ.

[Trời ơi, buồn nôn thật sự. Mình vừa nói cái quái gì thế này?]

Bản thân nàng cũng thấy rùng mình vì mấy lời buồn nôn vừa thốt ra.

Quách Lạc La Minh Nguyệt nghe xong cũng thấy rợn da gà. Nàng không tin nổi Chiêu Hoa lại thật sự yêu thương nàng đến mức ấy.