– Hôm nay nể mặt ngươi, bổn cung tạm tha cho Lan quý nhân.
“Nếu sau này Lan quý nhân còn dám vô lễ với bổn cung, thì đừng trách bổn cung không nể mặt mà ra tay ‘dạy dỗ’ cho đẹp mắt!”
Nghe vậy, Quách Lạc La Minh Nguyệt tức đến nghiến răng, chỉ hận không thể lao đến xé nát An tần ngay tại chỗ. Thế nhưng lý trí buộc nàng phải kìm nén.
Nếu nàng thật sự hành động lỗ mãng, sẽ là tội danh lấy dưới phạm trên. Đến lúc đó, dù Hoàng thượng có đang có ấn tượng tốt với nàng đi nữa, cũng sẽ sinh ra ác cảm. Đó tuyệt đối không phải là kết cục nàng mong muốn.
[Cứ chờ đấy, nếu để ta nắm được cơ hội… An tần, ngươi nhất định phải trả giá gấp bội!]
Nén ngọn lửa giận trong lòng, Minh Nguyệt ngẩng lên, ánh mắt ủy khuất nhìn sang Chiêu Hoa, mong tỷ tỷ sẽ vì nàng mà lên tiếng.
Thế nhưng Chiêu Hoa chỉ thấy buồn cười.
Trong ký ức nguyên chủ, chuyện này từng xảy ra rồi – lúc ấy nguyên chủ nhanh tay giữ chặt tay An tần, còn dám tranh luận với ả vài câu. Kết quả là Quách Lạc La Minh Nguyệt không hề bị thương, ngược lại chính nguyên chủ bị An tần ghi hận.
Nàng hiểu rõ tính cách Minh Nguyệt, sao có thể vì nàng mà gánh họa?
Chiêu Hoa giả vờ an ủi, nắm lấy tay Minh Nguyệt rồi quay sang An tần, giọng ôn hòa:
– An tần, Minh Nguyệt không kịp thời hành lễ với ngươi, đúng là nàng thất lễ.
– Nhưng ngươi ra tay giữa chốn hậu cung như vậy, không chỉ khiến hòa khí bị tổn thương, mà còn ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi nữa.
Nói xong, nàng quay sang Minh Nguyệt, giọng nghiêm nghị như dạy bảo:
– Minh Nguyệt, nếu An tần đã không chấp nhặt, thì chuyện hôm nay coi như bỏ qua!
Minh Nguyệt nghe vậy, lửa giận trong lòng càng cháy bùng hơn.
Bị người làm nhục rõ ràng, vậy mà lại phải nhịn nhục nuốt vào trong? Cảm giác này thật sự khiến nàng nghẹn đến muốn phát khóc.
Nếu hôm nay là Quách Lạc La Chiêu Hoa bị tát, nàng ta nhất định sẽ phản ứng ngay tại chỗ.
Vậy mà khi tới lượt nàng bị tát, Chiêu Hoa lại chọn cách dĩ hòa vi quý, không phải rõ ràng là không thật lòng thương muội muội hay sao?
Minh Nguyệt cúi đầu, cả người run rẩy vì tức giận.
An tần thấy vậy, trong lòng càng thêm đắc ý.
Ả bảo Dương Mai dìu mình lên kiệu:
– Dương Mai, đi thôi!
Quách Lạc La Minh Nguyệt trừng mắt nhìn theo bóng An tần rời đi, lòng như lửa đốt.
Cả đời nàng chưa từng chịu uất ức đến vậy, cũng chưa từng bị người ta làm nhục một cách trắng trợn đến thế.
Nhưng nàng hiểu, trước mặt bao người, không phải nơi thích hợp để đôi co.
Không nói thêm một lời nào, Quách Lạc La Minh Nguyệt xoay người bước nhanh về phía Dực Khôn Cung.
Chiêu Hoa thấy vậy cũng lặng lẽ lên kiệu, không nói một lời.
Về đến Dực Khôn Cung, Quách Lạc La Minh Nguyệt cuối cùng cũng không nhịn được nữa, trút hết nỗi uất ức trong lòng.
Nàng giận dữ nhìn Chiêu Hoa:
– Tỷ tỷ không phải từng nói sẽ che chở ta, không để ta chịu uất ức sao? Vậy mà hôm nay… vì sao lại như thế?
Chiêu Hoa hiểu rõ tâm trạng của Minh Nguyệt lúc này. Nhưng hiểu thì đã sao? Nhìn thấy nàng chịu thiệt, trong lòng Chiêu Hoa lại thấy khoan khoái vô cùng. Cớ gì nàng phải vì Minh Nguyệt mà đắc tội với An tần?
Tuy nàng không sợ An tần thật, nếu muốn, hoàn toàn có thể ra mặt bảo vệ Minh Nguyệt, khiến An tần cũng phải dè chừng. Dù sao trong hậu cung, ngoài Đồng quý phi ra, nàng là người được sủng ái nhất. An tần cũng chưa dám hoàn toàn đối đầu với nàng.