Không còn bị cha mẹ kìm kẹp, cuộc sống của nàng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Mỗi tháng nàng vẫn gửi tiền về, nhưng lòng tham con người vốn không đáy, có cho bao nhiêu cũng chẳng bao giờ là đủ.
Chiêu Hoa đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, vừa có danh tiếng, vừa có thực lực. Thế nhưng, nơi nào có ánh sáng thì nơi đó cũng có bóng tối. Trong quá trình làm việc, nàng không tránh khỏi việc đυ.ng chạm đến lợi ích của kẻ khác.
Cùng công ty với nàng có một nữ diễn viên, thua nàng cả về nhan sắc lẫn diễn xuất. Khi Chiêu Hoa đoạt cúp Ảnh hậu, ả kia vì không giành được giải mà phát điên lên vì ghen tức. Biết rõ gia cảnh của nàng, ả ta liền lợi dụng lòng tham của cha mẹ nàng, xúi giục họ hết lần này đến lần khác đến quấy rối, mở miệng là đòi mấy trăm triệu.
Chiêu Hoa là người rất kiên cường. Nàng đã vất vả lắm mới thoát được khỏi sự khống chế của cha mẹ, sao có thể để bản thân rơi vào tay họ lần nữa?
Nàng dứt khoát không đồng ý đưa cho họ số tiền lớn như vậy. Nhưng họ nào dễ buông tha. Dưới sự xúi giục của ả diễn viên kia, họ kéo nhau đến trước cổng công ty nàng, khóc lóc ăn vạ, thậm chí còn mở cả livestream để tố khổ, nói xấu con gái…
Cảnh ấy chẳng khác gì tự đẩy nhau đến chỗ cùng đường, không thèm quan tâm hậu quả ra sao.
Hôm đó, trên đường lái xe tới công ty, Chiêu Hoa vì quá xúc động nên phóng nhanh. Nào ngờ lại va chạm với một chiếc xe tải…
Chuyện sau đó, chắc ai cũng đoán được.
Chiêu Hoa – một người con gái vừa mới hai mươi tám tuổi, đang ở thời kỳ rực rỡ nhất của đời người – lại chết tức tưởi trong một tai nạn bất ngờ!
Nàng sao có thể cam lòng?
Điều duy nhất khiến nàng thấy được an ủi phần nào, chính là: nàng sớm đã nhìn thấu bản chất của cha mẹ mình, nên từ trước đó đã lập sẵn di chúc. Nếu có chuyện không hay xảy ra, toàn bộ tài sản đứng tên nàng sẽ được quyên góp cho nhà nước.
Cho nên, dù nàng có chết, cha mẹ nàng cũng chẳng thể lấy đi được một xu nào.
Chỉ điều đó mới khiến nàng có thể nhắm mắt an lòng.
Thực ra, ban đầu nàng cũng không định lập di chúc. Nhưng cha mẹ cứ liên tục giở trò đòi tiền, làm phiền nàng hết lần này đến lần khác khiến nàng không chịu nổi.
Hơn nữa, nàng luôn tin rằng: người tốt rồi sẽ được báo đáp. Nàng thường lặng lẽ làm từ thiện, tự nhủ: thay vì để tiền rơi vào tay cha mẹ, chi bằng mang đến cho những người thật sự cần giúp đỡ.
Vì vậy nàng đã lập di chúc từ sớm, và đều đặn mỗi tháng trích một nửa cát-sê đóng phim để làm từ thiện.
Nàng luôn nghĩ mình đã làm được rất nhiều điều tốt – giúp những đứa trẻ khuyết tật hồi phục, hỗ trợ không ít người gặp hoạn nạn. Vậy mà, cớ sao nàng lại phải chết một cách bi thương đến thế?