Thế giới 1 - Chương 19: Khang Hi Nghi phi

Chiêu Hoa liếc nàng một cái, sau đó quay sang An tần nói:

– An tần, không rõ Minh Nguyệt đã làm gì sai mà khiến người tức giận đến mức không màng thể diện mà ra tay đánh nàng?

An tần bình thản đáp:

– Lan quý nhân vô lễ với bổn cung. Bổn cung là người đứng đầu các tần phi, chỉ là thay hậu cung răn dạy nàng một chút thôi.

Minh Nguyệt nghe vậy tức đến nghẹn lời, không nhịn được mà bật dậy:

– An tần nương nương, tần thϊếp trước nay vẫn cung kính hành lễ với ngài. Xin hỏi, tần thϊếp đã thất lễ ở đâu?

– Mong An tần nương nương nói rõ, để tần thϊếp còn biết đường sửa sai!

Trong lòng nàng nghẹn uất đến mức sắp vỡ tung. Giờ phút này, nàng chẳng còn bận tâm đến việc có đắc tội với An tần hay không, nàng chỉ muốn làm rõ lý lẽ cho ra nhẽ.

An tần không ngờ Quách Lạc La Minh Nguyệt lại dám lên tiếng tranh luận cùng ả. Hoàn toàn không giống dáng vẻ yếu đuối nhún nhường trước kia, lần đầu tiên ả nghiêm túc đánh giá nữ nhân này.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn khiến ả giật mình.

Từ khi nào mà mỹ nhân chất phác mềm yếu trước kia lại trở thành một người dịu dàng như nước, làn da trắng mịn như tuyết, ánh mắt linh động đầy sức sống như thế?

Nữ nhân này, dưới sự che chở của Nghi tần, lại có thể nở rộ xinh đẹp đến mức này. Thảo nào Hoàng thượng lại phong nàng làm Lan quý nhân.

An tần vốn nghĩ Nghi tần là kẻ không đơn giản, ai ngờ muội muội của nàng – Lan quý nhân – mới thật sự là người giấu mình sâu nhất.

Nhưng dù có giấu kỹ đến đâu, thì hiện tại nàng ta cũng chỉ là một quý nhân nhỏ nhoi.

Còn ả, An tần, là một trong bảy phi tần đứng đầu, cớ gì phải e ngại một kẻ thấp kém như vậy?

Giờ đã phát hiện Lan quý nhân có bản lĩnh, ả lại càng không thể để nàng dễ dàng trèo lên được.

Dù sao, ả đã ra tay tát nàng một cái, ánh mắt Lan quý nhân tràn đầy phẫn hận, rõ ràng đã ghi hận trong lòng.

Nếu đã không thể làm bạn, thì tuyệt đối không để nàng có cơ hội vượt mặt. An tần càng không thể buông tay để nàng từng bước leo cao.

An tần khẽ bật cười, như thể nghe được chuyện nực cười lắm:

– Lan quý nhân, ngươi thấy bổn cung đến không hành lễ, còn quay lưng bỏ đi.

– Không biết tôn ti, lấy dưới phạm trên, bất kính với bổn cung. Bổn cung chỉ răn dạy một chút để ngươi nhớ đời thôi.

Nói rồi, ả đưa tay nâng cằm Quách Lạc La Minh Nguyệt, săm soi kỹ gương mặt nàng:

– Khuôn mặt này đúng là mềm mịn thật đấy. Bổn cung chỉ tát nhẹ một cái, mà mặt ngươi đã đỏ bừng lên thế kia.

Chiêu Hoa đứng bên chứng kiến hành động của An tần, trong lòng vui như mở hội.

Vốn dĩ nàng không có mấy thiện cảm với An tần, nhưng giờ phút này lại cảm thấy An tần quả thật đáng yêu đến lạ.

Trong lòng hả hê là vậy, nhưng ngoài mặt nàng vẫn cố nhịn để lên tiếng bênh vực muội muội:

– An tần, cho dù Minh Nguyệt có sai đi nữa, ngươi cũng không thể tùy tiện ra tay như vậy!

– Dẫu sao nàng cũng là phi tần của Hoàng thượng, ngươi có cao vị hơn đôi chút, cũng đâu có nghĩa là có quyền đánh người.

An tần nghe xong khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng:

– Nghi tần, chuyện đến nước này nói gì cũng vô ích. Nên đánh thì đã đánh, nên chịu thì cũng đã chịu rồi.