An tần càng nghĩ càng uất ức. Rõ ràng nàng chỉ có lòng tốt muốn an ủi Đồng quý phi, vậy mà lại bị đối xử lạnh nhạt, trong lòng chẳng khác gì có tảng đá đè nặng.
Nàng đã nói gì chứ? Nàng nói: “Nương nương được Hoàng thượng sủng ái như thế, có con nối dõi cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”
Nói thế có gì sai? Có những người kia, dù địa vị cao đến mấy, chẳng phải cũng không thể sinh con đó sao?
Nàng thấy lời mình rất đúng, không hiểu vì sao Đồng quý phi lại nổi giận. Còn đuổi nàng đi không chút nể mặt như thế!
An tần không thể hiểu nổi tâm tư Đồng quý phi, nhưng với Đồng quý phi thì nàng thấy An tần đúng là ngu ngốc đến mức không cứu vãn nổi.
Nửa câu đầu còn nghe lọt tai, nhưng nửa câu sau chẳng phải đang ám chỉ ai sao?
Lẽ nào không phải đang châm chọc Hoàng hậu? Nhưng nghe vào tai người khác thì chẳng khác nào đang bóng gió cả nàng – một Quý phi dưới một người trên vạn người – chẳng lẽ không phải cũng “thân cư địa vị cao” sao?
Trong lòng An tần tức tối vô cùng, mà khi thấy Quách Lạc La Minh Nguyệt nhìn mình với ánh mắt hoảng hốt như gặp quỷ, lửa giận trong nàng càng bốc cao ngùn ngụt.
An tần liếc mắt ra hiệu cho cung nữ tâm phúc Dương Mai. Dương Mai hiểu ý, lập tức ra hiệu cho hạ nhân tăng tốc, không bao lâu liền đuổi kịp Minh Nguyệt.
Thấy Minh Nguyệt càng đi càng nhanh, An tần giận dữ quát lớn:
“Đứng lại cho bổn cung!”
Thân hình Quách Lạc La Minh Nguyệt khựng lại, không còn cách nào khác đành cắn răng quay đầu, gượng gạo hành lễ trước mặt An tần.
Phía trước, Chiêu Hoa cũng nghe thấy động tĩnh, vờ như lo lắng, liền sai người quay lại xem tình hình.
An tần thấy Minh Nguyệt ngoan ngoãn đứng đó, liền cười lạnh một tiếng:
“Ồ? Lan quý nhân nay cũng biết lễ nghĩa quá nhỉ.”
“Vừa rồi quay đầu nhìn thấy bổn cung, trông cứ như chuột gặp mèo, bỏ chạy nhanh không kịp.”
Minh Nguyệt trong lòng cạn lời, thầm nghĩ: An tần đây chẳng phải đang nói bóng gió rằng ta là chuột, còn bản thân thì là… mèo?
Tuy vậy, nàng vẫn giữ nét mặt bình thản, nhỏ nhẹ đáp lời:
“An tần nương nương, ngài ở sau lưng tần thϊếp lại cách khá xa, tần thϊếp nghĩ chắc không cần phải quay lại hành lễ?”
An tần không ngờ Minh Nguyệt – kẻ xưa nay yếu đuối rụt rè – hôm nay lại dám phản bác mình. Cơn giận trong lòng lập tức bùng lên.
“Vô lễ! Ai cho ngươi cái gan dám cãi lại bổn cung?”
Nói rồi, nàng để Dương Mai đỡ mình từ kiệu miện xuống, bước thẳng đến trước mặt Minh Nguyệt, lạnh lùng ra lệnh:
“Dương Mai, tát vào miệng nó cho ta!”
Dương Mai nghe lệnh xong liền khựng lại, do dự đứng yên một chỗ. Một cung nữ nhỏ bé như nàng sao dám ra tay với một phi tần chứ?
Nghi tần xưa nay đối xử với Lan quý nhân rất tốt, thường xuyên che chở muội muội này. Tuy địa vị thấp hơn An tần, nhưng Nghi tần lại được Hoàng thượng vô cùng sủng ái. Dương Mai tự biết thân phận, thật không dám đắc tội.
An tần không ngờ Dương Mai lại chần chừ không động thủ, trong lòng càng thêm giận dữ.
Song vì hiểu được nỗi e dè của nàng ta, lại nghĩ đến lòng trung thành trước nay của Dương Mai, nên An tần chỉ hằn học lườm một cái, cũng không truy cứu.
Vốn dĩ nàng đã giận sẵn, nay nhìn thấy Quách Lạc La Minh Nguyệt đứng cúi đầu im lặng mà thần sắc vẫn ung dung, chẳng hề sợ hãi, cơn giận liền bùng lên đến cực điểm.