Thế giới 1 - Chương 16: Khang Hi Nghi phi

Ả vốn là người được sủng ái từ khi mới tiến cung, thân phận cao quý, là biểu muội của Hoàng thượng. Ngay từ ban đầu đã được phong làm phi, vừa vào cung đã nhanh chóng thay thế Vinh tần trở thành người được sủng ái nhất. Vinh sủng chưa bao giờ suy giảm.

Sau đó, khi tỷ muội Nghi tần tiến cung, dù Nghi tần rất được biểu ca sủng ái, nhưng cũng chưa từng vượt qua được vị trí của ả. Ả vẫn luôn là người được biểu ca yêu thích nhất.

Đường vào hậu cung của ả, có thể nói là thuận buồm xuôi gió, chưa từng gặp trắc trở. Nay bị Thái Hoàng Thái Hậu lạnh nhạt, ả sao có thể thoải mái nổi?

Có điều, ả cũng chẳng phải loại người đi nịnh hót vô ích.

Thái Hoàng Thái Hậu đã không muốn để tâm đến mình, ả cũng chẳng buồn chủ động bắt chuyện làm gì!

Đồng quý phi vốn mang chút kiêu ngạo trong tính cách, cũng chẳng phải người dễ chịu nhún nhường.

Thái Hoàng Thái Hậu dường như cảm nhận được sự im lặng cố ý ấy, khẽ liếc nhìn Đồng quý phi một cái rồi chậm rãi nói:

“Đồng quý phi, ngươi được Hoàng đế sủng ái, càng nên nỗ lực hơn, sớm ngày vì người mà khai chi tán diệp.”

Nghe xong câu ấy, cơn bất mãn trong lòng Đồng quý phi lập tức tan biến, sắc mặt cũng dịu đi hẳn, vội vàng đáp lời với vẻ ngượng ngùng:

“Chuyện con nối dõi vốn do duyên phận định đoạt. Nhưng thần thϊếp nhất định sẽ chăm lo điều dưỡng thân thể, mong sớm ngày mang thai Long Nhi.”

Thái Hoàng Thái Hậu hài lòng gật đầu, rồi lại quay sang trò chuyện cùng Hoàng hậu về việc đến Bảo Hoa điện cầu phúc.

Suốt buổi, các phi tần khác đều như những tấm phông nền im lặng, lẳng lặng lắng nghe mà không dám chen vào.

Một lúc lâu sau, Hoàng hậu mới dẫn mọi người rời khỏi Từ Ninh Cung.

Trên đường rời đi, Chiêu Hoa cảm thấy cả người nhẹ bẫng, tựa như vừa thoát khỏi bầu không khí quá mức trang nghiêm nơi ấy.

Dù chỉ làm nền thôi cũng khiến nàng có chút gò bó không tự nhiên.

Hoàng hậu dặn dò các phi tần ai nấy trở về cung của mình.

Chiêu Hoa cũng như những phi tần khác, ngồi kiệu miện quay về Dực Khôn Cung.

Trên kiệu, nàng vừa ngồi vừa trò chuyện lơ đãng với Bích Lam.

Theo sau là Quách Lạc La Minh Nguyệt, tuy trong lòng khó chịu, nhưng nét mặt vẫn điềm nhiên, không để lộ cảm xúc, lặng lẽ bước theo sau kiệu.

Khi đi gần tới Long Phúc Môn, Minh Nguyệt bất chợt nhìn thấy An tần đang đi tới.

Thì ra, khi trước tranh vị trí kế hậu giữa Đồng quý phi và Hoàng hậu, An tần cùng Đoan tần đều đứng về phía Đồng quý phi.

Hôm nay rời khỏi Từ Ninh Cung, An tần vẫn như thường ngày tìm cách lấy lòng Đồng quý phi, nào ngờ lại “vỗ trúng chân ngựa thay vì mông ngựa”, khiến Đồng quý phi bực mình, thẳng tay đuổi đi.

An tần chẳng những bị hắt hủi, còn vô tình bị Minh Nguyệt bắt gặp.

Ánh mắt Minh Nguyệt khẽ lóe, nàng cố ý chậm bước lại.

Khi An tần vừa bước vào Long Phúc Môn, liền thấy ngay bóng dáng Chiêu Hoa phía trước, cùng Minh Nguyệt đang dừng lại phía sau.

Đúng lúc đó, Minh Nguyệt như có cảm giác liền quay đầu nhìn An tần một cái, rồi vội vàng rảo bước nhanh hơn, như thể vừa thấy ma quỷ.

Vốn đã mang tâm trạng bực tức vì bị Đồng quý phi lạnh nhạt, giờ lại trông thấy Minh Nguyệt làm ra vẻ sợ hãi tránh xa, thử hỏi An tần sao có thể không nổi giận cho được?