Nhưng mà… nếu nàng cố tình "lỡ miệng" hay làm An tần tức giận, liệu cái gọi là “tỷ tỷ yêu thương muội muội” như Quách Lạc La Chiêu Hoa, có còn dám đứng ra đương đầu với An tần nữa không?
Nghĩ vậy, tâm trạng nàng lập tức tốt hơn nhiều. Nét mặt ngoan ngoãn:
“Tỷ tỷ, ta hiểu rồi. Sau này gặp An tần, ta sẽ cẩn thận hơn.”
Chiêu Hoa chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ từ tốn đưa chén nước súc miệng đến trước mặt Minh Nguyệt, động tác tao nhã như thể vô tình…
Minh Nguyệt ban đầu còn định uống hết bát cháo, để trên đường đến vấn an Hoàng hậu không bị đói.
Nhưng ngay khi nhìn thấy Quách Lạc La Chiêu Hoa thản nhiên súc miệng ngay trước mặt mình, nàng chỉ thấy trong bụng cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Tuy rằng Quách Lạc La Chiêu Hoa mang dáng vẻ rất đoan trang, thể hiện trọn vẹn phẩm hạnh khuê môn tiểu thư, nhưng trong lòng Quách Lạc La Minh Nguyệt lại hết sức chán ghét ả. Đối diện cảnh tượng này, nàng không khỏi thấy ghê tởm.
Lúc này Minh Nguyệt cũng chẳng còn lòng dạ nào để ăn uống, đành ôm bụng đói mà đến thỉnh an Hoàng hậu.
Vừa bước ra khỏi Dực Khôn Cung, Minh Nguyệt đã thấy tận mắt Chiêu Hoa ngồi kiệu miện. Chỉ những người có tần vị trở lên mới có tư cách ngồi loại kiệu ấy.
Nghĩ đến bản thân giờ chỉ là một quý nhân nhỏ nhoi, hoàn toàn không đủ tư cách ngồi kiệu miện, trong lòng Minh Nguyệt lại dâng lên khát vọng muốn vươn cao hơn nữa.
Thấy sắc mặt Minh Nguyệt có chút không vui, Chiêu Hoa vội lên tiếng giải thích:
“Muội muội, hôm nay là lần đầu tiên thỉnh an Hoàng hậu sau khi sắc phong hậu cung. Nếu tỷ tỷ không ngồi kiệu miện, chỉ sợ lại bị những kẻ nhiều chuyện chê trách là không phóng khoáng!”
“Không có khí thế của tần vị chủ tử, e là một số cung nhân còn dám lên mặt, tưởng ta dễ bắt nạt...”
Minh Nguyệt chỉ thấy Chiêu Hoa giả tạo đến buồn nôn. Nói gì mà sợ người khác khinh thường, chẳng qua là muốn khoe khoang tần vị của mình đấy chứ!
Dù trong lòng bất mãn, nàng vẫn tỏ ra hiểu chuyện, mỉm cười nói:
“Tỷ tỷ, ta hiểu ý của ngươi.”
Chiêu Hoa thừa biết Minh Nguyệt không vừa lòng, nhưng thì đã sao? Trong ký ức của nguyên chủ, lần đầu tiên thỉnh an, nàng cũng ngồi kiệu miện. Về sau, chẳng phải vẫn xuống kiệu đi bộ cùng muội muội đó sao?
Chỉ là Minh Nguyệt chưa bao giờ biết cảm kích. Nàng cho rằng từ Dực Khôn Cung đến Khôn Ninh Cung chẳng xa là bao, cần gì phải đi kiểu trịnh trọng như vậy, bảo nguyên chủ là cố tình làm bộ làm tịch.
Vốn dĩ Minh Nguyệt đã coi nàng là địch thủ, vậy thì cớ gì nàng phải nể mặt làm gì?
Chiêu Hoa làm bộ thở phào:
“Muội muội không hiểu lầm thì tốt rồi.”
Nói đoạn, nàng liền phân phó hạ nhân đi chậm lại, sợ Minh Nguyệt theo không kịp.
Bích Lam và Lục Ý nhìn thấy một màn ấy mà thầm thở dài trong lòng. Chủ tử đối với muội muội thật quá tốt, hết lòng suy nghĩ vì nàng như thế.
Cả hai đều ghi nhớ sự quan tâm của chủ tử đối với Lan quý nhân, chỉ mong nàng ấy đừng phụ tấm lòng ấy của người.
Minh Nguyệt tuy trong lòng không cam tâm tình nguyện, vẫn phải lặng lẽ đi theo sau. Nhưng địa vị hiện giờ của nàng quả thật thấp kém, không có tư cách ngồi kiệu miện, cũng không thể trách Chiêu Hoa bạc đãi mình.
Chiêu Hoa ngồi trên kiệu miện, dáng vẻ ung dung điềm đạm, nhưng người theo sau là Quách Lạc La Minh Nguyệt thì mỗi bước lại như dồn thêm lửa giận vào lòng. Nàng âm thầm thề với bản thân, nhất định có một ngày sẽ vượt qua Chiêu Hoa, để ả cũng phải nếm trải cái cảm giác thấp kém, bị coi thường như mình hiện tại.