Chương 8

Chú Năm ngồi lặng lẽ trong căn phòng tân hôn, ánh đèn vàng nhạt vẫn tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng chú. Những lời của Hạnh Nhi vẫn vang lên trong đầu, cứa vào trái tim chú một vết thương sâu hoắm. Cô không hối hận. Cô hy vọng rằng một ngày nào đó, tình yêu sẽ đến với họ, dù lúc này mọi thứ đều gượng ép, là trách nhiệm hơn là sự lựa chọn của trái tim.

Chú đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Không khí bên ngoài đêm nay thật lạnh, như thể hòa vào sự trống vắng trong lòng chú. Chú bước ra vườn, ánh trăng mờ nhạt vẫn rọi qua những cành lá, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy cô đơn. Chú tìm thấy một chiếc ghế đá, ngồi xuống, mắt hướng lên bầu trời đầy sao.

Đêm nay, những câu hỏi không có lời đáp cứ vây quanh chú, như một cơn bão không thể dừng lại. Tại sao lại là Hạnh Nhi? Tại sao lại là hôn nhân này? Chú biết mình không thể yêu cô, ít nhất là không ngay lúc này. Nhưng tình cảm dành cho Thiên Ngọc lại không thể dễ dàng xóa bỏ.

Chú nhớ lại khoảnh khắc khi Thiên Ngọc đứng trước mặt chú, ánh mắt em đỏ hoe, dường như đã khóc rất nhiều. "Em chỉ muốn chúc mừng anh..." Câu nói ấy như một ngọn lửa trong lòng chú, đốt cháy mọi suy nghĩ. Em yêu chú thật sao, hay chỉ đơn giản là muốn chúc phúc cho chú?

Chú thở dài, không thể trả lời cho mình câu hỏi ấy. Mối quan hệ giữa chú và Thiên Ngọc, liệu có thể là tình yêu? Hay chỉ là một vết thương chưa lành, một nỗi nhớ không thể xóa đi? Cái cảm giác ấy… thật khó để diễn tả. Nhưng chú không thể phủ nhận rằng, trái tim chú luôn hướng về em, dù có thể em không bao giờ cần biết.

Chú ngả người vào lưng ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua tan những suy nghĩ hỗn loạn. Nhưng càng cố quên đi, những hình ảnh về Thiên Ngọc lại càng rõ ràng hơn, như thể em đang ở ngay trước mặt chú. Cô gái ấy, mạnh mẽ nhưng đầy tổn thương. Có phải chú đã làm em đau lòng nhiều quá rồi không?

Bất chợt, một bóng dáng xuất hiện trong ánh trăng. Chú mở mắt, nhìn thấy Hạnh Nhi bước vào vườn. Cô im lặng tiến lại gần, đôi mắt nhìn chú đầy lo lắng, nhưng không hề nói lời nào.

Chú thở dài, nhìn cô, rồi khẽ lên tiếng:

- Em..

Hạnh Nhi không đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh chú. Cả hai ngồi im lặng, không ai nói thêm lời nào, nhưng trong không khí ấy, sự hiện diện của cô gái bên cạnh chú như một lời nhắc nhở rằng, dù chú có muốn hay không, đây chính là cuộc sống của chú bây giờ. Cuộc sống mà chú phải sống với trách nhiệm, với những nghĩa vụ, nhưng trái tim lại chẳng thể nào trọn vẹn.

Chú quay sang nhìn Hạnh Nhi, đôi mắt cô vẫn dịu dàng như thế, nhưng không giấu nổi sự buồn bã. Chú không muốn làm cô đau, nhưng cũng không thể thay đổi được cảm xúc của chính mình. Cuộc hôn nhân này, liệu có phải là sự lựa chọn đúng đắn, hay chỉ là sự thỏa hiệp giữa những người không thể tìm thấy tình yêu?

Lặng lẽ nhìn nhau trong đêm tĩnh mịch, cả hai người như đang chìm trong những suy tư riêng biệt, không ai có thể đưa ra lời giải cho những câu hỏi không tên trong lòng.