Chương 7

Đêm dần buông xuống, tiệc cưới vẫn còn tiếp tục, nhưng chú Năm đã rút lui khỏi sảnh tiệc. Chú tìm đến một góc khuất sau khu vườn nhà, nơi ánh trăng rọi qua tán lá, tạo thành những vệt sáng nhạt nhòa. Đứng đó, chú rút ra điếu thuốc, châm lửa. Khói thuốc bay lên mờ ảo, nhưng chẳng thể che giấu sự trống trải trong lòng chú.

- Chú Năm...

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, làm tim chú chững lại. Chú quay lại, thấy Thiên Ngọc đang đứng đó, dáng vẻ yếu đuối nhưng kiên định. Bộ áo dài lụa màu xanh ngọc tôn lên vẻ đẹp dịu dàng của em, nhưng đôi mắt em lại đỏ hoe, như đã khóc rất nhiều.

- Em... làm gì ở đây?

Thiên Ngọc tiến lại gần, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy chiếc khăn tay nhỏ. Em hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không vỡ:

- Em chỉ muốn chúc mừng anh...

Nói rồi em đi nhanh vào trong nhà, như thể sợ nước mắt không kiềm chế được mà rơi ra.

- Ngọc...

Chú Năm gọi em, nhưng em không nhìn lại..

--

Trong căn phòng tân hôn được trang hoàng lộng lẫy, ánh đèn vàng nhạt tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, nhưng chú Năm chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Chú ngồi bên mép giường, ánh mắt dán vào chiếc đèn ngủ ở góc phòng. Cô dâu – người vợ mới cưới của chú – nhẹ nhàng đặt tách trà nóng lên bàn, rồi ngồi xuống đối diện chú.

- Chú... à không, mình là vợ chồng rồi, em gọi anh là anh được không?

Chú Năm ngước mắt lên, nhìn người con gái trước mặt. Cô đẹp, đúng như mọi người vẫn nói. Đôi mắt dịu dàng ấy đang chờ đợi một điều gì đó từ chú. Chú thở dài, rồi khẽ gật đầu.

- Em cứ gọi sao cũng được.

Hạnh Nhi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không che lấp được nét buồn thoáng qua.

- Em biết... chuyện này là do má sắp đặt. Em không trách anh đâu. Em chỉ mong... chúng ta có thể sống hòa thuận, bây giờ không yêu, biết đâu sau này mình sẽ yêu..

Lời nói của cô như một mũi dao đâm vào lòng chú. Chú hiểu, cô là một người tốt, thậm chí quá tốt so với hoàn cảnh này. Nhưng trái tim chú đã đặt nơi khác, không cách nào rút về được.

Chú nhìn cô, hỏi:

- Em... không hối hận sao?

Hạnh Nhi nhìn chú, nhẹ lắc đầu:

- Em biết anh không yêu em, giữa tụi mình là hôn nhân không có tình yêu. Nhưng em nghĩ, nếu em đủ kiên nhẫn, một ngày nào đó, có thể anh sẽ dành chút tình cảm cho em. Nếu tụi mình đủ kiên nhẫn, thì tụi mình sẽ hạnh phúc..

Chú im lặng. Những lời của cô khiến chú không biết phải trả lời thế nào. Có lẽ, cô cũng giống như chú, đều là những người bị đẩy vào cuộc hôn nhân này vì trách nhiệm và áp lực gia đình.

Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc gối trên giường, rồi khẽ nói:

- Anh nghỉ ngơi đi. Em sẽ ra ngoài một lát, em muốn ngắm trăng.

Chú nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa, lòng nặng trĩu.