Ngày cưới đến nhanh hơn cả dự định. Cả nhà rộn ràng chuẩn bị cho đám cưới lớn nhất năm của dòng họ Hoàng, một đám cưới mà ai cũng bàn tán nhưng lại chẳng ai thật sự biết bên trong người trong cuộc đang nghĩ gì.
Chú Năm đứng trước gương trong phòng riêng, bộ vest chú mặc hôm nay thật hoàn hảo, làm nổi bật lên vẻ chững chạc, phong độ của một người đàn ông trưởng thành. Nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, chỉ toàn sự mệt mỏi và trống rỗng.
Bên ngoài phòng, tiếng nhạc cưới vang lên rộn ràng, tiếng người chúc tụng nhau không ngớt. Thiên Ngọc đứng lặng lẽ ở một góc xa, ánh mắt cố gắng tìm kiếm bóng dáng của chú giữa dòng người. Khi nhìn thấy chú trong bộ vest trắng, bên cạnh là cô dâu mặc chiếc áo dài đỏ thêu rồng phượng, trái tim em như bị ai đó bóp nghẹt.
"Chú thật sự sắp cưới người khác rồi," em tự nhủ, cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng để bản thân không bật khóc.
----
Chú Năm bước ra sân khấu, tay nắm chặt tay cô dâu, nhưng trái tim thì như đóng băng. Người trước mặt chú hôm nay là người mà má Cả ép chú phải lấy. Cô ấy rất xinh đẹp, dịu dàng, lại là con gái một trong gia đình giàu có thứ hai trong vùng. Tất cả đều là lựa chọn hoàn hảo cho chú… nếu chú không yêu một người khác.
Khi ánh mắt của chú vô tình bắt gặp Thiên Ngọc đứng ở xa, lòng chú quặn thắt. Chú nhớ lại từng khoảnh khắc bên em, từ những ngày đầu em còn nhỏ, lúc nào cũng chạy theo chú, đến những ngày trưởng thành khi ánh mắt em nhìn chú đã khác. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều không còn ý nghĩa nữa.
Lời dẫn cưới của người chủ hôn vang lên, chú và cô dâu bước lên sân khấu chính để thực hiện nghi thức rót rượu. Chú cầm lấy chai rượu vang, bàn tay hơi run. Trong phút chốc, chú bỗng buột miệng nói nhỏ, chỉ đủ để người bên cạnh nghe thấy:
- Anh xin lỗi...
Cô dâu khựng lại, quay sang nhìn chú, ánh mắt có chút ngỡ ngàng nhưng cũng đầy hiểu biết. Cô mỉm cười, khẽ đáp:
- Không sao, em hiểu...
Chai rượu vang trong tay chú Năm từ từ được nghiêng xuống, dòng rượu đỏ sánh như máu chảy qua các ly thủy tinh xếp thành hình tháp, đẹp lung linh dưới ánh đèn. Tiếng vỗ tay vang lên khắp sân khấu, người ta hân hoan chúc phúc cho đôi uyên ương, nhưng trong lòng chú Năm, từng giây trôi qua như hàng thế kỷ.
Khi nghi thức hoàn tất, chú bước xuống sân khấu để cùng cô dâu nhận lời chúc mừng từ quan khách. Nhưng đôi mắt chú, dù cố gắng thế nào, vẫn không kìm được mà lén lút tìm kiếm bóng dáng của Thiên Ngọc. Đôi mắt ấy cũng đang nhìn chú, nhưng là ánh mắt của một người không dám hy vọng, chỉ dám nhìn từ xa, như một người ngoài cuộc.
Má Cả tiến lại gần, nét mặt bà tươi cười rạng rỡ, không ngừng cảm ơn quan khách. Khi đi ngang qua chú, bà vỗ nhẹ vai chú, giọng nói đầy tự mãn:
- Con trai của má làm tốt lắm. Nghe lời má là quyết định đúng đắn nhất của con.
Chú Năm không đáp, chỉ khẽ gật đầu, cố giấu sự cay đắng trong lòng. "Đúng đắn à?" Chú thầm nghĩ. "Đúng với má, đúng với gia đình, nhưng sai với con..."