Chương 4.2: Đưa vào động phòng

Cái gọi là trùy công thành mà đám người hầu hốt hoảng báo lại, e rằng chỉ là một khúc gỗ lớn được cải tạo lại, hình dạng giống đôi chút, cộng thêm cửa phủ quá yếu nên bị đâm sập, mới khiến người ta hiểu lầm.

Tần Lang lập tức hùa theo:

“Phu nhân của con đã nói không phải, thì chắc chắn không phải. Cái gì mà trùy công thành chứ? Chẳng qua là một cây cọc gỗ to hơn bình thường một chút, tiện tay sửa lại để gõ cửa thôi. Ai bảo cửa phủ Lâm Dương Hầu làm sơ sài, đυ.ng cái là sập, sao lại trách con?”

Trấn Bắc Vương: “…”

Vương phi lúc này lên tiếng hòa giải, giọng nhẹ nhàng ôn hòa:

“Thôi nào, thôi nào. Miễn không phải dùng quân khí thật sự là được. Chỉ là hôn lễ náo nhiệt hơi quá đà, Nhị lang chắc không cẩn thận nên mới làm hỏng cửa nhà người ta. Gửi người qua sửa lại là xong.”

“Tân nương vừa mới qua cửa, mà cha chồng đã mắng phu quân của nàng ngay giữa tiền sảnh thế này, người ngoài nhìn vào chẳng phải sẽ nói nhà ta quy củ quá nghiêm, vương gia lại quá nóng tính hay sao?”

Tần Lang là con thứ trong nhà, người thân thường gọi hắn là “Nhị lang”.

Trấn Bắc Vương lúc này giận đến bật cười, cười đến run râu:

“Cửa chính của phủ Lâm Dương Hầu đúc từ huyền thiết, vậy mà nàng nói nó sập là do vô tình đυ.ng trúng?! Ai mà tin cho nổi?!”

Trấn Bắc vương phi cũng không kiềm được cơn giận:

“Vậy vương gia còn muốn thế nào nữa? Rõ ràng là thứ nữ phủ Lâm Dương Hầu bỏ trốn trước, nếu hôm nay Phù Quang không phá cửa mà vào, thì chẳng những mất luôn tân nương, mà còn bị kinh thành chê cười đến không ngóc đầu lên được! Chàng không giúp hắn thì thôi, còn cầm bình ném hắn, chàng làm cha kiểu gì vậy?!”

“Theo thϊếp thấy, nàng dâu này, dù là rước được hay cướp được, cũng là hắn dùng bản lĩnh mang về nhà!”

Trấn Bắc Vương bị vương phi mắng đến nghẹn lời, khí thế cũng xẹp đi mấy phần, chỉ hằn học trút giận:

“Tần Lang ra nông nỗi này, toàn là do nàng nuông chiều mà ra!”

Vương phi hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn đáp lại.

“Mẫu phi nói rất đúng.”

Tần Lang cười như gió xuân:

“Phụ vương có trách phạt gì, xin cứ để hôm khác. Trời sắp tối rồi, con gấp gáp động phòng.”

“Con!”

Trấn Bắc Vương suýt chút nữa lật cả bàn thờ tổ tông, nhưng liếc mắt thấy tân nương đứng ngoan ngoãn bên cạnh, lại nhớ tới việc nàng là huyết mạch cuối cùng còn sót lại của Thẩm lão tướng quân, người mà ông kính trọng nhất đời.

Ông thở dài nặng nề, thần sắc nghiêm trọng:

“Nhược Cẩm, con trai ta nghịch ngợm không nên người, không xứng làm phu quân của ngươi.”

“Bản vương biết hôm nay ngươi về cùng hắn chỉ là bất đắc dĩ.”

“Hay là thế này, bản vương nhận ngươi làm nghĩa nữ, ngươi cứ ở lại vương phủ, sau này tìm được thời điểm thích hợp, bản vương sẽ chọn cho ngươi một mối hôn nhân xứng đáng hơn, ngươi thấy thế nào?”

Tần Lang cười lạnh:

“Quả là cha ruột.”

“Không cần đâu.”

Thẩm Nhược Cẩm đứng thẳng lưng, dung mạo thanh lệ mà ánh mắt đầy cương nghị, không chỉ từ chối mà còn phản bác:

“Vương gia không phải là ta, làm sao biết được Tần Lang không xứng với ta?”

Nàng muốn mượn quyền thế của Trấn Bắc Vương, lại muốn dựa vào tài lực từ nhà mẹ đẻ của Vương phi, báo thù cho toàn Thẩm gia.

Một danh nghĩa nghĩa nữ thì không đủ.

Trấn Bắc Vương nghẹn lời.

Chuyện nam nữ xưa nay vốn là hai bên tình nguyện, thế nào là xứng hay không xứng, vốn dĩ không có đáp án cố định.

Huống chi, Thẩm Nhược Cẩm vừa bị muội muội cướp tân lang, nay rơi vào cảnh bất ngờ thế này, trong lòng khó tránh khỏi thiên lệch, ông cũng không tiện nói thêm.

“Phụ vương nói vậy là không ổn. Nếu đến con mà còn không xứng với Thẩm Nhược Cẩm, vậy trong thiên hạ, còn ai xứng được?”

Tần Lang vừa nói vừa bước lên, đứng cạnh nàng, hai người sóng vai như một đôi thần tiên quyến lữ.

Lần này chưa cần Trấn Bắc Vương mở miệng, Vương phi đã đập tay vui mừng:

“Xứng! Quá xứng luôn ấy chứ! Con mặt dày vô địch, nàng thì gan dạ chẳng sợ gì, hai đứa đúng là trời sinh một đôi!”

Thực lòng mà nói, Vương phi chưa bao giờ hài lòng với việc Tần Lang cưới thứ nữ phủ Lâm Dương Hầu.

Nào ngờ kẻ bỏ trốn là Mộ Vân Vi, kẻ ở lại lại là Thẩm Nhược Cẩm, đích nữ danh chính ngôn thuận.

Thẩm Nhược Cẩm được Thẩm gia nuôi lớn, tư chất, nhân phẩm đều không chê vào đâu được, nghe nói võ nghệ cũng không tầm thường, vừa vào cửa đã ra tay một chiêu khiến ai nấy kinh ngạc.

Điều quan trọng nhất là nàng có mắt nhìn người, lại có dũng khí, nhìn ra Tần Lang tuy là kẻ ăn chơi nhưng có tư chất làm trượng phu, không hề chê trách, cũng không chọn làm nghĩa nữ, mà nhất quyết gả làm vợ.

Nếu đó chưa gọi là duyên trời định, thì còn là gì?

Vương phi càng nhìn càng thấy vừa ý, quay sang gọi to:

“Hỉ nương đâu?! Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau hô lễ! Trời sắp tối rồi, đừng để lỡ giờ lành! Nhanh! Bái đường thành thân!”

Gió chiều lướt qua hỉ đường, đám người rộn ràng hối hả chuẩn bị, người đưa khăn lụa, người dọn sảnh.

Một dải lụa đỏ mềm mại được đưa đến tay Thẩm Nhược Cẩm, đầu kia đã nằm trong tay Tần Lang.

Tiếng nhạc và lời chúc tụng vang lên rộn ràng khắp nơi.

Thẩm Nhược Cẩm và Tần Lang đồng thời cúi mình hành lễ.

“Nhất bái thiên địa!”

“Nhị bái cao đường!”

“Phu thê giao bái, đưa vào động phòng.”