Chương 4.1: Đưa vào động phòng

Tần Lang phong lưu tiêu sái, kiêu ngạo bất kham, hành sự phóng túng tùy hứng.

Thẩm Nhược Cẩm nhìn hắn cười lớn giữa đám đông, trong lòng khẽ nghĩ: Nếu các ca ca của mình còn sống, chắc lúc thành thân cũng sẽ náo nhiệt như vậy.

“Ngẩn người cái gì?”

Tần Lang khẽ nâng nàng lên một chút trong lòng, khóe môi cong cong, cười như không cười:

“Thẩm Nhược Cẩm, ánh mắt vừa rồi của nàng nhìn ta… khiến ta không thể không nghi ngờ chuyện hôm nay đổi tân nương giữa chừng, là do nàng bày sẵn một ván cờ.”

Khóe môi Thẩm Nhược Cẩm cũng nhướng lên, đáp lời chẳng hề do dự:

“Đúng vậy đấy. Ta tham sắc đẹp của tiểu vương gia, trăm phương nghìn kế, cuối cùng mới toại nguyện. Tiểu vương gia định xử trí ta thế nào?”

Câu nói đầy vẻ giễu cợt, lại nói ra tự nhiên như thật.

Với người như Tần Lang, muốn đấu khẩu thì phải ngược chiều gió, mới khiến hắn thấy hứng thú.

“Hay lắm, rất hay.”

Tần Lang cười rạng rỡ:

“Thiên hạ này, kẻ có thể gài bẫy được Tần Lang ta, ngoài Thẩm Nhược Cẩm ra, không còn ai khác. Đã vậy, đương nhiên phải cưới về, từ trong ra ngoài, từ da đến xương, phải điều tra cho rõ ràng!”

Nói xong, tay trái hắn đang ôm nàng, tay phải lướt một đường từ lưng xuống eo, nhẹ nhàng điểm vào một chỗ nhạy cảm.

Một luồng tê dại như điện giật chạy thẳng lên đầu, khiến Thẩm Nhược Cẩm suýt chút nữa bật dậy như cá chép nhảy sóng.

Nhưng xung quanh có quá nhiều người, nàng gắng gượng nén lại, chỉ âm thầm vươn tay chỉnh lại vạt áo cho hắn, dùng ánh mắt ra hiệu: đừng quá đáng.

Tần Lang thấy thế, cười càng rạng rỡ.

Chẳng mấy chốc đã đến cửa phủ.

Người xem đông như hội, ba tầng trong ba tầng ngoài vây kín cả cổng lớn.

Tần Lang bế Thẩm Nhược Cẩm lên kiệu hoa, từ tay nha hoàn nhận lấy khăn đỏ, nhẹ nhàng phủ lên đầu nàng, miệng nói:

“Ngày đại hỉ, cũng phải lấy chút hỉ khí.”

Thẩm Nhược Cẩm ngồi vào trong kiệu, tầm nhìn bị khăn voan đỏ che khuất, chỉ nghe bên ngoài tiếng chúc tụng không dứt, trống kèn vang lừng, rước dâu qua khắp phố dài náo nhiệt.

Nửa canh giờ sau, tại phủ Trấn Bắc Vương.

Thẩm Nhược Cẩm vẫn mang khăn voan đỏ, được Tần Lang nắm tay dắt vào phủ bằng dải lụa đỏ.

Vừa mới bước qua chính sảnh, đã nghe một tiếng quát lớn như sấm:

“Thằng nghịch tử! Dám dùng trùy công thành phá nát đại môn phủ người ta, con rốt cuộc là đi đón dâu hay đi cướp dâu?!”

Cùng lúc đó, một cái bình hoa bay vυ"t qua không trung, lao thẳng tới!

Tần Lang không buồn nghĩ ngợi, bước nửa bước lên chắn trước Thẩm Nhược Cẩm, định dùng thân mình đỡ lấy.

Thẩm Nhược Cẩm cũng không đứng yên, một tay vòng qua eo Tần Lang, kéo hắn tránh lệch sang một bên.

Tay còn lại vung nhẹ, cái bình hoa kia bị đẩy bật ngược lại, rơi đúng chỗ cũ trên án kỷ trước mặt Trấn Bắc Vương, chỉ lắc lư hai vòng, rồi từ từ đứng yên không ngã.

Khách khứa trong phủ mắt tròn mắt dẹt.

Ngay cả Trấn Bắc Vương và Vương phi cũng sững người: Cả phủ Lâm Dương Hầu loạn như tổ ong, vậy mà Tần Lang lại thật sự rước được về một viên minh châu. Cá chép hóa rồng, hay là cá chép nuốt luôn cả rồng?!

“Chuẩn lắm.”

Tần Lang khen một câu, giọng cười khẽ vang lên như gió xuân.

Tần Lang hoàn toàn không tỏ ra để tâm đến việc chiếc bình hoa vừa rồi rõ ràng là nhằm vào hắn mà phang tới.

Hoặc cũng có thể nói, hắn đã quá quen rồi.

Thẩm Nhược Cẩm trong khăn voan đỏ, tầm nhìn bị che khuất, nhưng tai nghe bốn hướng, từ tiếng hít thở của người đến nhịp bước chân, nàng đã đoán ra: Trấn Bắc Vương đang giận đến đỉnh điểm.

Với việc nắm binh quyền trong tay, Trấn Bắc Vương xưa nay luôn bị hoàng đế ngầm kiêng dè, làm gì cũng phải thận trọng từng li từng tí.

Ai ngờ, ông lại sinh ra một đứa con trai hoàn toàn trái ngược.

Tần Lang, phong lưu khét tiếng, ăn chơi bất kham, tên tuổi đứng đầu bảng “hoàn khố công tử” của kinh thành.

Cha thì trấn thủ biên cương, con thì sống trong nhung lụa, cha con quanh năm không gặp, mà đã gặp thì hoặc là cãi nhau, hoặc là động tay động chân.

Tần Lang nghiêng người, cúi đầu sát tai Thẩm Nhược Cẩm, cười khẽ nói:

“Gia phụ tính tình có hơi nóng nảy, phu nhân chớ cười.”

Thẩm Nhược Cẩm: “…”

Thật sự là cười không nổi.

“Con tưởng ta điếc à?”

Giọng Trấn Bắc Vương gầm lên, càng lộ rõ sự giận không kìm được.

Tần Lang vẫn cười tươi rói, phong thái ung dung:

“Phụ vương tai thính mắt sáng, sao có thể điếc được? Đừng tự rủa mình.”

“Nghịch tử! Bớt ngụy biện! Trong kinh thành mà tự ý dùng trùy công thành, là đại tội tru di cửu tộc, con còn không mau vào cung chịu tội? Hay là muốn toàn phủ Trấn Bắc Vương bị kéo đi chém đầu cùng con?”

Thẩm Nhược Cẩm lúc này khẽ mở lời, giọng nhàn nhạt vang lên:

“Đó không phải là trùy công thành.”

Lúc bị Tần Lang bế ra khỏi hầu phủ, nàng đã liếc nhìn kỹ, tiểu vương gia tuy có phần ngông cuồng, nhưng không đến mức công khai vi phạm quân luật như vậy.