Chương 3.2: Tân nương tử, ta đón đi

Tần Lang chẳng lộ chút giận dữ nào, chỉ làm bộ trăn trở mà quay sang hỏi Mộ Cao Viễn:

“Kiệu hoa của ta đã rước đến tận cửa, chẳng lẽ lại trống không quay về? Vậy phải làm sao đây, Lâm Dương Hầu?”

“Chuyện này…”

Mộ Cao Viễn hoàn toàn cứng họng, mồ hôi túa ra như tắm.

Tiếng xì xào châm chọc xung quanh càng khiến ông muốn độn thổ cho xong.

Trong lòng ông càng lo sợ hơn, vị tiểu vương gia này hành sự tuyệt tình vô lý, chẳng chừa đường lui, không chừa thể diện, nếu làm quá lên thì hầu phủ e rằng thật sự sẽ bị san bằng mất!

Tình thế rối loạn đến đỉnh điểm, phủ Lâm Dương Hầu rơi vào cảnh bẽ mặt tột cùng, không còn đường lui.

Ngay lúc đó, Thẩm Nhược Cẩm khoác giá y đỏ thẫm, từ trong sảnh thản nhiên bước ra.

Nàng chậm rãi nói:

“Tần Lang, tân nương của ngươi bỏ trốn với tân lang của ta. Vậy thì sao chúng ta không tạm bợ một chút, gả bừa cho xong… được không?”

Tần Lang xoay người nhìn lại.

Vừa thấy người, quả tú cầu bát bảo lưu ly xoay giữa đầu ngón tay hắn lập tức khựng lại.

Chùm tua đỏ quét nhẹ qua mu bàn tay trắng nõn có xương nổi rõ, ngay cả bàn tay thôi cũng đẹp đến không tưởng.

Thẩm Nhược Cẩm ngẩng mắt nhìn hắn: Bộ hỉ phục cầu kỳ không che được vai rộng eo thon, dung mạo tuấn tú như họa.

Một đôi mắt trời sinh đa tình, nhìn con chó cũng thấy dịu dàng sâu sắc.

Đệ nhất mỹ nam Thịnh Kinh, danh xưng này, quả nhiên không hề khoa trương.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, gió như cũng ngừng thổi.

Một người đứng nơi bậc cửa, người kia đứng ngoài sân.

Tần Lang khẽ nhướng môi, ánh cười lấp lánh trong mắt đào hoa:

“Được thôi.”

Lời còn chưa dứt, quả cầu thêu bát bảo đã bị hắn tiện tay ném về phía tân nương.

Khách khứa chung quanh đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh, quả cầu kia đính hơn trăm viên đá quý, sáng rực như sao, giá trị gần như vô giá.

Tần tiểu vương gia đúng là người ngông cuồng có tiền, vung tay ném như đồ chơi.

Nếu Thẩm Nhược Cẩm không đón được, rơi xuống vỡ nát thì tiếc biết bao nhiêu!

Nhưng chuyện đó không xảy ra.

Thẩm Nhược Cẩm đưa tay ra đón gọn gàng, nhấc lên hỏi:

“Cho ta à?”

Tần Lang cười đáp:

“Ừ. Cho tân nương của ta.”

Vậy, vậy là thành rồi á?!

Đám khách đang hóng chuyện lập tức sững sờ như tượng.

Tần tiểu vương gia, người nổi tiếng nói một là một, lúc nãy còn hùng hổ muốn phá tan cả hầu phủ, vậy mà giờ…

“Tiểu vương gia, chuyện này…”

Mộ Cao Viễn cũng ngơ ngác không kịp trở tay.

Tuy Thẩm Nhược Cẩm không làm theo đúng kế hoạch, giả làm Mộ Vân Vi lên kiệu hoa, nhưng với cục diện hiện tại, chỉ cần làm dịu được Tần tiểu vương gia, thì đúng là trời cũng phù hộ rồi!

Tần Lang chắp tay, làm bộ phong lưu hữu lễ:

“Ta lần đầu thành thân, chưa có kinh nghiệm gì, nếu có điều gì mạo phạm, mong nhạc phụ đại nhân lượng thứ.”

Đám cận vệ phía sau cũng đồng loạt chắp tay hành lễ theo chủ tử, đồng thanh hô lớn:

“Kính xin Hầu gia lượng thứ!”

“Lượng thứ, lượng thứ…”

Mộ Cao Viễn bị tiếng đồng thanh như sấm của bọn cận vệ làm ong cả tai, đầu óc còn chưa kịp xoay chuyển, miệng đã theo phản xạ mà đáp lại.

Lúc này, ánh mắt tất cả mọi người đều dừng lại trên người Thẩm Nhược Cẩm và Tần Lang, liếc qua liếc lại, ánh nhìn đầy ngỡ ngàng.

Có người thì thầm:

“Không phải đồn là Nhị tiểu thư lớn lên ở biên cương, suốt ngày múa đao lượn kiếm, chẳng biết chữ nghĩa gì, lại thô lỗ xấu xí lắm sao? Nói nàng ta xấu, chẳng lẽ là người mù nói bậy à?!”

Những lời đồn ấy đã lan khắp kinh thành không phải ngày một ngày hai: Thứ nữ Mộ phủ xinh như tiên nữ giáng trần, còn đích nữ thì xấu như ma chê quỷ hờn, là phúc tinh với họa tinh phân biệt rạch ròi bằng nhan sắc.

Nào ngờ hôm nay tận mắt nhìn thấy, Thẩm Nhược Cẩm không những không xấu, mà còn đẹp đến chấn động lòng người.

Nhan sắc tuyệt thế thế kia, chẳng trách Tần tiểu vương gia khi nãy còn gọi “Lâm Dương Hầu” đầy lạnh lùng, giờ đã đổi thành “nhạc phụ đại nhân” ngọt như đường mía lùi.

Lúc này Thẩm Nhược Cẩm đang bị bao ánh mắt săm soi, nhưng nàng cũng không để tâm.

Nàng chỉ chăm chú nghịch quả cầu thêu trong tay, đếm xem có bao nhiêu viên hồng ngọc, rồi ước tính xem cái này có thể đổi được bao nhiêu bạc.

Hỉ nương liếc nhìn sắc trời, biết không còn kéo dài được nữa, lập tức cao giọng hô:

“Giờ lành đã tới! Tân nương lên kiệu hoa!”

“Tân nương tử, mời lên kiệu!”

Giọng Tần Lang vang lên, ánh mắt rơi lên người Thẩm Nhược Cẩm.

Gió thu khẽ thổi, hắn tiến tới một bước, chẳng để ai kịp phản ứng, đã bế ngang nàng lên.

Thẩm Nhược Cẩm sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu bị người ta bế cả người lên như vậy, tim như khựng lại một nhịp, ngay cả quả cầu thêu trong tay cũng suýt nữa rơi mất.

Nàng vội đưa tay vòng qua cổ Tần Lang, vừa để ổn định bản thân, vừa để giữ cho chặt báu vật đáng giá trong tay.

Chung quanh vang lên từng tràng hô kinh ngạc.

Có người tính tình thẳng thắn liền lên tiếng trêu ghẹo:

“Có ai đi rước dâu mà bế thẳng tân nương đi luôn thế này không? Tiểu vương gia, ngài đây là đón dâu hay là cướp dâu vậy? Cũng quá gấp gáp rồi đấy!”

Tần Lang ôm Thẩm Nhược Cẩm bước qua hành lang, cười rạng rỡ như gió xuân:

“Người, ta đã rước đi rồi.”