Chương 3.1: Tân nương tử, ta đón đi

Thẩm Nhược Cẩm và đám nữ quyến của hầu phủ đang ngồi trong đại sảnh bàn bạc xem phải thêm bao nhiêu hồi môn, chưa thấy người đâu, mà đã nghe tiếng Tần Lang vang vọng ngoài cửa.

Quả nhiên còn ngang ngược, càn rỡ hơn cả lời đồn!

“Tiểu vương gia nói đùa rồi, ngày đại hỉ mà nói mấy lời chẳng lành như vậy thì thật sự, thật sự là điềm xấu!

Mong tiểu vương gia tạm thời nhẫn nại, ta sẽ lập tức cho người mời tân nương ra ngay, nếu không ra được thì, thì để người của ta khiêng lên kiệu cho ngài luôn cũng được!”

Mộ Cao Viễn không ngăn nổi, cũng khuyên chẳng xong, mồ hôi vã như tắm.

Chỉ còn cách lớn tiếng nói vọng vào sảnh, mong các nữ quyến trong đó nhanh chóng ép Thẩm Nhược Cẩm đội khăn voan, lên kiệu hoa gả sang phủ Trấn Bắc Vương, giúp hầu phủ thoát cơn đại họa.

Tần Lang cười nhạt:

“Không phiền Lâm Dương Hầu bận tâm. Các cận vệ nghe lệnh, đi mời tân nương ra cho ta.”

“Rõ!”

Hàng chục cận vệ lập tức đáp lời, xông thẳng về phía hậu viện.

Trong sảnh, đám nữ quyến sắc mặt đồng loạt biến đổi, đồng loạt thốt lên:

“Chết rồi, chết rồi, giờ phải làm sao đây?!”

Hôm nay Mộ Vân Vi vốn dĩ không có mặt trong phủ, cái cớ bệnh nặng nằm liệt giường chẳng qua chỉ là lời ngụy biện.

Nếu để chuyện này vỡ lở trước mặt bàn dân thiên hạ, phủ Lâm Dương Hầu chẳng còn mặt mũi nào mà tồn tại ở kinh thành nữa!

Mộ lão phu nhân nghiến răng đến mức sắp gãy cả hàm:

“Tổ mẫu… tổ mẫu thêm cho ngươi gấp đôi hồi môn, gấp đôi, vậy được chưa? Nhược Cẩm, không kịp nữa rồi, nhanh đội khăn voan lên, lên kiệu hoa đi thôi!”

Nhưng Thẩm Nhược Cẩm nào có sốt ruột.

Tần Lang đích thân cho người lục soát toàn phủ, bóc trần toàn bộ sự việc, chính là điều nàng mong đợi.

Tư tình bỏ trốn thì cứ gọi thẳng là bỏ trốn.

Lại còn dám dùng cớ bệnh không xuống giường được, không thể bái đường để che mắt thiên hạ?

Nếu hôm nay không xé toạc tấm màn che đậy của hầu phủ, làm rõ trắng đen, thì mai sau Mộ Vân Vi quay lại trở mặt, rất có thể sẽ dám gào lên trước thiên hạ: tỷ tỷ cướp vị hôn phu của muội muội!

Thẩm Nhược Cẩm không hề có ý ra ngoài ngăn cản, sắc mặt điềm nhiên như thường, thản nhiên nói:

“Không phải cháu gái không tin lời lão phu nhân, chỉ là miệng nói suông thì không đủ bằng chứng thôi mà.”

Mộ lão phu nhân tức đến suýt thổ huyết, gắng bình tâm được chút, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng cận vệ từ ngoài cửa vọng vào, người lúc nãy đi mời tân nương đã quay về bẩm báo:

“Khởi bẩm tiểu vương gia, hậu viện không có.”

“Hậu hoa viên không có.”

“Kho củi không có.”

“Nhà xí cũng không có!”

“……”

Trong lòng Mộ lão phu nhân đã rủa Thẩm Nhược Cẩm mười tám lần, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ hiền từ, miễn cưỡng nói:

“Mở kho riêng của ta ra, lập tức chuẩn bị hồi môn thêm cho ngươi, hôm nay để ngươi mang đi hết. Thế được chưa?”

Thẩm Nhược Cẩm không lên tiếng từ chối, lão phu nhân xem như nàng đã đồng ý, lập tức sai người mở kho, đem ngân phiếu và châu báu ra thêm vào của hồi môn.

Những nha hoàn, bà tử đi làm việc đều vội vội vàng vàng, mấy thứ vốn keo kiệt không muốn cho, nay chỉ vài câu đã dốc ra sạch.

Ngân phiếu là một vạn lượng bạc trắng thật, cộng với phần chuẩn bị từ trước, tổng cộng hai vạn lượng.

Châu báu ngọc ngà, đồ trang sức cổ vật cũng gom góp đủ thành bộ.

Phần lớn những thứ này vốn là của hồi môn do mẫu thân ruột của Thẩm Nhược Cẩm mang vào phủ khi gả vào, lẽ ra phải để dành cho nàng.

Nhưng Hầu phủ chỉ là cái vỏ rỗng, lão phu nhân lại ngang nhiên chiếm đoạt hồi môn của con dâu, đến khi hai cháu gái cùng gả chồng thì miệng nói chia đều, nhưng thật ra đã âm thầm bù thêm cho Mộ Vân Vi không chỉ gấp đôi.

Nào ngờ hôm nay Mộ Vân Vi đột ngột bỏ trốn, của hồi môn chuẩn bị cho nàng ta giờ lại vào hết tay Thẩm Nhược Cẩm, ngay cả vị hôn phu quý hiếm như Tần tiểu vương gia, nay cũng rơi vào tay nàng.

Vân Vi hồ đồ, thật là hồ đồ hết mức!

Thẩm Nhược Cẩm để Thị Kiếm đếm qua ngân phiếu, coi như hôm nay thu chút tiền lãi trước, còn những thứ vốn thuộc về nàng, Hầu phủ này sẽ phải hoàn trả từng món một.

“Yên tâm, của ngươi không thiếu đâu.”

Lão phu nhân đau lòng đến phát khóc, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói.

Vân di nương ở bên cạnh vừa vỗ lưng an ủi Mộ lão phu nhân, vừa nhỏ giọng khuyên nhủ:

“Lão phu nhân đừng đau lòng, mấy thứ này chẳng qua chỉ là vật ngoài thân, sau này vẫn kiếm lại được mà…”

Ai ngờ lão phu nhân đang giận sôi lên, quay phắt lại đẩy Vân di nương ngã nghiêng, mặt đầy uất hận vì Vân di nương không trông được Mộ Vân Vi, khiến người lẫn bạc đều chạy mất.

Thẩm Nhược Cẩm coi như đang xem trò hề, nhàn nhã gật đầu:

“Đã vậy… thì ta cũng miễn cưỡng đi gặp vị Tần tiểu vương gia kia một chuyến.”

Cận vệ của vương phủ đã làm rõ Mộ Vân Vi không có mặt trong phủ, nàng cũng đến lúc nên ra mặt.

“Nhanh! Nhanh lên!”

“Mau thả tất cả rèm đỏ xuống che lại, ra chắn trước cửa, đỡ cho ai nhìn thấy.”

“Đỡ Nhị tiểu thư đi lối cửa hông, vòng sau hậu viện rồi mới đi ra, ngàn vạn lần không được để người ta nhận ra!”

Mộ lão phu nhân lo đến nỗi suýt tự mình lao ra dìu Thẩm Nhược Cẩm ra cửa.

Thẩm Nhược Cẩm lại khẽ cười, đẩy tay Lý ma ma ra, tự mình đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.

Đám người trong sảnh còn chưa kịp phản ứng, nàng đã ngược gió mà bước ra, ánh tà dương đổ dài trên bậc cửa, khung cửa gỗ chạm khắc cũng như được dát một lớp ánh vàng rực rỡ, mấy tia sáng đỏ ấm áp hắt lên bộ hỉ phục, khiến hoa văn phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng như sống lại, lấp lánh rực rỡ.

Ngoài cửa, đám khách khứa đang xôn xao bàn tán:

“Mộ tam tiểu thư rốt cuộc đi đâu rồi?”

“Hôm nay còn có tân lang bên kia nữa, Bùi giải nguyên đến giờ vẫn chưa tới rước dâu, chẳng lẽ…”

“Cả hai người… thật sự bỏ trốn rồi?! Ngay ngày thành hôn, vị hôn phu của tỷ tỷ lại bỏ trốn cùng em vợ?! Trời ơi, chuyện thế này cũng có thật à?”

Cả đại sảnh lập tức nổ tung như cái chợ.

Hôn sự của thế gia vương hầu mà lại náo loạn tới mức này, đúng là xưa nay chưa từng thấy, đời này chưa từng nghe!