Chỉ là những gì Thẩm Nhược Cẩm muốn, chưa từng là quyền làm chủ hậu viện, cũng chẳng phải là cái giàu sang tạm bợ trước mắt.
Cuộc hôn nhân này vốn do Bùi Cảnh bội ước trước.
Vậy nàng cũng không cần ràng buộc bởi di nguyện của mẫu thân nữa.
Đổi một vị phu quân, quyền và tiền… nàng đều sẽ lấy cho bằng được.
Có một ngày, món nợ máu của Thẩm gia, nàng sẽ đích thân đòi lại.
Nghĩ đến đây, Thẩm Nhược Cẩm chậm rãi lên tiếng:
“Nghe các người nói vậy… thì cũng không phải không thể.”
Mộ lão phu nhân và Vân di nương liếc nhau, cứ ngỡ rốt cuộc đã thuyết phục được nàng. Lập tức quay sang phân phó nha hoàn:
“Còn ngây ra đó làm gì? Mau sửa soạn lại cho Nhị tiểu thư, khăn voan đâu rồi? Khăn voan đỏ của tân nương đâu?”
Lý ma ma vội chạy ra sau, tìm được chiếc khăn voan đỏ, định tiến đến trùm lên đầu Thẩm Nhược Cẩm.
Nhưng nàng giơ tay chặn lại:
“Khoan đã.”
Thần kinh của Mộ lão phu nhân lập tức căng như dây đàn, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giữ vẻ ôn hòa, gượng cười nói:
“Nhược Cẩm, ngươi còn gì muốn nói, cứ nói thẳng ra, tổ mẫu đang lắng nghe đây.”
Thẩm Nhược Cẩm ánh mắt thâm ý, chậm rãi nói:
“Hôm nay ta chấp nhận thay người xuất giá, là vì muốn giữ thể diện cho hầu phủ. Hy sinh lớn như vậy, chư vị ở đây chẳng phải nên có chút bồi thường sao?”
Mộ lão phu nhân cố nén đau lòng, nghiến răng nói:
“Hồi đầu chuẩn bị hồi môn cho Vân Vi bao nhiêu, giờ chia ra một nửa cho ngươi.”
“Lão phu nhân!” Vân di nương vừa nghe xong thì hốt hoảng kêu lên.
Phân nửa hồi môn chuẩn bị cho Vân Vi giờ lại đưa hết cho Thẩm Nhược Cẩm, vậy còn Vân Vi thì sao?
Bùi Cảnh hiện tại chỉ là thư sinh nghèo, đến một gian nhà cũng không mua nổi, nếu Vân Vi đi theo hắn, chẳng phải sẽ phải sống đời kham khổ?
Thẩm Nhược Cẩm nhấp môi, giọng nhàn nhạt:
“Chỉ chia một nửa thôi à?”
“Cho hết, cho ngươi hết là được chứ gì?”
Mộ lão phu nhân dứt khoát cắn răng nói, trừng mắt liếc Vân di nương một cái, ý bảo Vân di nương im miệng.
Bây giờ là lúc tiếc bạc sao?
Nếu còn dây dưa thêm nữa, cả hầu phủ e là sẽ mất sạch mặt mũi, về sau làm sao còn chỗ đứng ở kinh thành?
Thẩm Nhược Cẩm không nói thêm, chỉ khẽ cười.
“Ta… ta góp thêm một phần hồi môn cho Nhị tiểu thư! Không, ba phần!”
Phu nhân của đại phòng, Tôn thị, xưa nay vẫn không muốn nhúng tay vào, nhưng nghĩ đến tiểu nữ nhi nhà mình còn đang ở trong khuê phòng, cũng lập tức mở lời bày tỏ thiện chí.
Thẩm Nhược Cẩm vẫn giữ thái độ nhàn nhã thong dong, thong thả nói:
“Nãy giờ các người nói cũng nhiều rồi, ta hơi khát, trà đâu?”
“Trà tới đây, tiểu thư dùng ạ.”
Thị Kiếm lập tức bưng tới một chén trà.
Thẩm Nhược Cẩm chậm rãi nhấp từng ngụm trà, bình tĩnh ngắm đám nữ quyến trong sảnh nóng ruột đến xoay như chong chóng, nhưng chẳng ai làm gì được nàng.
Trong đại sảnh, đám nữ quyến của hầu phủ đang vò đầu bứt tai, tính toán xem phải móc ra bao nhiêu bạc mới có thể khiến Thẩm Nhược Cẩm vừa lòng.
Mà ngoài đại sảnh, trùy công thành vừa ra trận, thế như chẻ tre.
Không một cánh cửa nào, cũng chẳng một ai có thể cản nổi con đường Tần tiểu vương gia muốn đi.
Hộ vệ, gia nhân của hầu phủ hoàn toàn không đỡ nổi một chiêu, bị cận vệ được huấn luyện nghiêm ngặt của vương phủ ép đến liên tục lùi về sau, mồ hôi ướt lưng.
Mùa thu sắc trời nhanh tối, hoàng hôn phủ xuống rất nhanh. Ánh mặt trời cuối cùng đổ xuống khắp tiền viện, phản chiếu lên chữ hỉ đỏ chói cùng dải lụa hồng giăng đầy, khiến khung cảnh càng thêm rực rỡ chói mắt.
Ngay giữa vườn hoa rực sắc, tân lang trong bộ hỉ bào đỏ thẫm khoan thai bước tới.
Hắn mới hai mươi, dáng người cao ráo, cử chỉ tiêu sái, dung mạo tuấn mỹ hiếm có, tay trái chắp sau lưng, tay phải đùa nghịch một quả tú cầu bát bảo lưu ly quý giá vô cùng.
Quả cầu xoay tít giữa ngón tay, phát ra ánh sáng lấp lánh.
Bước đi của hắn lười biếng mà mê hoặc, đôi mắt đào hoa câu hồn lộng phách, dù không cười mà vẫn phảng phất tình ý.
Chỉ một cái liếc mắt, nam nữ già trẻ trong phủ đều mặt đỏ tai hồng, tim đập thình thịch, đến mức cả ráng chiều như cũng lu mờ trước dáng vẻ của hắn.
Đám khách nhân tụ lại thành từng tốp nhỏ thì thầm xôn xao:
“Quả nhiên là hỗn thế ma vương Tần tiểu vương gia!”
“Chuyện lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều! Đi rước dâu mà đập nát luôn cửa, đời này mới thấy, đời này mới thấy đó trời ơi!”
“Các vị nhỏ tiếng chút đi, tội cho Lâm Dương Hầu, người ta tức đến phát khóc rồi kia kìa…”
Mồm thì nói thế, nhưng ai nấy đều cười càng lúc càng lớn.
Mộ Cao Viễn nóng như lửa đốt, vừa cuống quýt chạy tới chắn trước cổng, vừa liên tục khuyên nhủ:
“Tiểu vương gia, ngài không thể làm vậy được đâu, tiểu vương gia…”
Tần Lang thản nhiên ném quả tú cầu bát bảo lưu ly lên không trung, giữa tiếng hô kinh hãi của đám đông, hắn chẳng thèm ngẩng đầu, giơ một ngón trỏ nhẹ nhàng đỡ lấy, để quả cầu xoay tít nơi đầu ngón tay, như đang đùa giỡn giữa chốn yến tiệc.
Tần tiểu vương gia liếc nhìn Lâm Dương Hầu, trong mắt hàm chứa ý cười như có như không, thản nhiên nói:
“Ta mặc kệ là bệnh, là trốn, hay là chết. Còn sống thì phải thấy người, chết rồi thì phải có xác.”