Chương 8.1: Ở chung

Cùng lúc đó, một chiếc ly rượu bỗng từ tầng hai ném thẳng xuống.

Nó rơi trúng mu bàn tay của Bùi Cảnh, mạnh đến mức đánh trật khớp ngay tại chỗ.

Tay mất lực, hắn buông màn xe, cả người lùi lại một bước mới đứng vững.

Màn xe rơi xuống rồi lại bị gió hất lên.

Thẩm Nhược Cẩm ngẩng mắt liền thấy Tần Lang đang tựa bên cửa sổ tầng hai, tay tùy ý xoay xoay chiếc ly, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, phong lưu đến lạnh nhạt.

Nàng đứng yên, cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn vị Tiểu vương gia này.

Tần Lang chạm phải ánh mắt nàng, khóe môi như cười như không:

“Thẩm Nhược Cẩm, chẳng phải nàng đến tìm ta sao?”

Thẩm Nhược Cẩm vừa thoát khỏi tầng tầng ký ức, vô thức đáp:

“Phải.”

Tần Lang hơi mỉm cười, nhưng sức ở tay lại mạnh đến mức bóp nát ly rượu:

“Đã vậy, nàng còn phí lời với hạng người lạ mặt đó làm gì? Không lên đây?”

Mảnh vỡ rơi xuống đất, leng keng chói tai, khiến đám người đang xem náo nhiệt trước hí lâu sợ hãi dạt sang hai bên.

Thẩm Nhược Cẩm nghĩ thầm: Vị Tiểu vương gia này, tính khí quả thật lớn.

“Ta lên đây.”

Nàng đáp một tiếng rồi vén màn bước xuống xe ngựa.

Người vây xem được thấy dung nhan của tiểu vương phi, lập tức rướn cổ nhìn, tiếng bàn tán vang lên như sóng.

Thẩm Nhược Cẩm coi như không nghe thấy, thản nhiên bước xuyên qua đám người, đi vào trong hí lâu.

“Nhược Cẩm.”

Bùi Cảnh giấu bàn tay bị thương vào trong tay áo, lại một lần nữa bước đến chặn đường nàng:

“Muội không hề có tình cảm với Tần Lang. Còn Tần Lang, ngay đêm tân hôn đã làm chuyện hoang đường như ngủ lại ở hí lâu, đủ thấy hắn không hề để tâm đến muội. Chỉ cần muội quay đầu, cuộc hôn nhân này hoàn toàn có thể tính là vô hiệu.”

Thị Kiếm lập tức lao lên đứng chắn trước Thẩm Nhược Cẩm, không cho Bùi Cảnh tiến thêm nửa bước, lạnh giọng:

“Tiểu thư nhà ta đã bái đường thành thân với cô gia rồi, sao có thể nói là không tính? Công khai dây dưa với nữ nhân đã có chồng, dù có là giải nguyên thì cũng phải ăn đòn chịu phạt!”

Bùi Cảnh vẫn cố giải thích:

“Chuyện hôm qua đều là hiểu lầm, ta và Vân Vi không hề có tư tình…”

Thẩm Nhược Cẩm không muốn dây dưa thêm, liền cắt lời:

“Bùi công tử, xin tự trọng.”

Bùi Cảnh như bị dội một gáo nước lạnh.

Bao nhiêu sĩ diện và kiêu ngạo của kẻ sĩ đều bị giẫm nát ngay khoảnh khắc ấy.

Hắn một lòng đến giải thích, vậy mà Thẩm Nhược Cẩm chẳng buồn nghe, chỉ nhẹ bâng buông một câu “xin tự trọng”, cứ như hắn là thứ keo dính, mặt dày bám lấy nàng không buông.

Hắn càng nghĩ càng giận, mỉa mai nói:

“Thẩm Nhược Cẩm, vì giận ta mà muội cam tâm gả cho hạng ăn chơi trác táng như Tần Lang sao?”

“Muội ham giàu sang trước mắt, sau này muội sẽ hối hận!”

Thẩm Nhược Cẩm liếc hắn một cái, không buồn nói thêm, đi thẳng qua người Bùi Cảnh, bước lên bậc thang hướng về tầng hai.

Bùi Cảnh đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, ngẩn ngơ nhìn bóng dáng nàng ngày một xa.

Trong hí lâu náo nhiệt ồn ào, đào kép trên sân khấu đang bi ai hát:

“Người dạy ta dứt hận xưa, chừa nũng nịu, tự sửa mình, đổi tính tình, thôi luyến nước chảy, quay đầu là bờ, sớm tỉnh chuyện duyên…”

Thẩm Nhược Cẩm bước lên từng bậc theo tiếng trống.

Mọi ánh mắt trong khán phòng đều rời khỏi đào kép trên sân khấu, đồng loạt dồn về phía nàng, vở kịch trên đài cũng không thể so với màn kịch dưới đài này.

Ngay cả đào kép cũng liếc nhìn về nhã gian chính giữa tầng hai.

Hai bên rèm lụa và rèm châu đều được vén lên.

Tiểu vương gia Tần Lang khoác áo tím, tay áo nhẹ buông, tựa vào khung cửa sổ mà đứng, dáng vẻ lười nhác tùy ý.

Hắn cố ý liếc xuống, ném cho Bùi Cảnh một ánh nhìn trêu chọc đầy ý vị.

Trong lòng Bùi Cảnh giận dữ hơn, lập tức vung tay áo bỏ đi.

“Hắn nói sau này nàng sẽ hối hận, sao nàng không đáp lại?”

Tần Lang xoay người nhìn Thẩm Nhược Cẩm, trong mắt mang theo vài phần dò xét.

Thẩm Nhược Cẩm vòng qua ghế, chậm rãi bước đến, chẳng đáp mà hỏi ngược lại:

“Ta có hối hận hay không thì liên quan gì đến loại người nhàn rỗi ấy? Nói thừa nửa câu cũng phí.”

Nghe vậy, môi Tần Lang không kìm được hơi nhếch lên.

“Còn đứng đực ra đó làm gì? Nhị thiếu phu nhân đến rồi, không mau dâng trà đi!”

Hòa Thành lo đến chảy mồ hôi, vội vàng sai bảo bọn chạy bàn.

Vừa nãy, Tiểu Hòa quản sự chạy vội lên báo cho nhị gia:

“Nhị thiếu phu nhân đến rồi, người mau xuống đón rồi về phủ đi.”

Thế mà tiểu vương gia lại ung dung:

“Nàng muốn đến thì đến, muốn chờ thì chờ.”

Lời còn chưa dứt, dưới lầu đã có người hô lên giải nguyên Bùi Cảnh đến.