Chương 6.2: Đại ca

Vương phi nghĩ vậy, liền đưa tay đè Trấn Bắc Vương ngồi xuống ghế, mỉm cười nói với Thẩm Nhược Cẩm:

“Tối qua tuy là đêm động phòng, dù Nhị lang vì cứu người mà ra khỏi phủ, hắn vẫn sai. Vừa rồi vương gia muốn sai người trói hắn về đánh đòn, nhưng con đã đứng ra ngăn lại, hẳn trong lòng đã có chủ ý. Vậy thì…”

Vương phi tháo ngọc bội bên hông, đưa cho nàng:

“Đây là lệnh bài quản gia trong phủ. Con đã là thê tử của Nhị lang, hôm nay ta giao quyền quản gia cho con. Từ nay tài sản và người hầu trong phủ, con có toàn quyền điều động. Nếu Nhị lang còn hồ đồ, con cứ việc tự mình quản thúc.”

Đây vừa là lời an ủi, cũng vừa là cách thu phục lòng người.

Thủ đoạn của Trấn Bắc Vương phi quả thật cao tay.

Thẩm Nhược Cẩm khẽ cúi đầu:

“Đa tạ vương phi tin tưởng, chỉ là… lệnh bài quản gia này không phải chuyện nhỏ…”

Vương phi liền nhét thẳng lệnh bài vào tay nàng:

“Đều là người một nhà, còn khách sáo gọi gì mà vương phi? Nhược Cẩm, chẳng lẽ con còn giận Nhị lang, nên mới không chịu đổi cách xưng hô gọi ta là mẫu thân?”

Cầm lệnh bài trong tay, Thẩm Nhược Cẩm cũng thuận theo thời thế, nhẹ giọng gọi:

“Mẫu thân.”

“Ừm, con dâu ngoan.”

Vương phi vô cùng hài lòng với nàng dâu này, thẳng thắn, không kiểu cách, càng nhìn càng vừa ý.

Thẩm Nhược Cẩm vẫn giữ vẻ mặt bình thản, dâng trà kính cha mẹ chồng như thường lệ. Vì tân lang không có mặt, nên cũng miễn luôn phần ra mắt họ hàng các phòng.

Trấn Bắc Vương sai người mang gia pháp đến, tự tay giao cho Thẩm Nhược Cẩm:

“Nếu Tần Lang dám hồ đồ, làm chuyện gì có lỗi với con, khiến con không vui, cứ cầm thứ này đánh thẳng tay, đánh chết cũng được! Ta dám chắc hắn không dám phản kháng đâu!”

Nhà thường dân thì gia pháp là gậy gộc roi vọt, còn gia pháp của Phủ Trấn Bắc Vương lại là một thanh kim giản, vốn là binh khí gϊếŧ địch, nếu dùng để đánh Tần Lang thì phải thật cẩn thận, nhỡ tay mạnh quá, e rằng phải lo hậu sự cho hắn mất.

Tấm lòng của vương gia, vương phi, Thẩm Nhược Cẩm cũng không từ chối, nhận lấy.

Đồng thời nàng cũng nhận lời sẽ đi tìm Tần Lang đưa về.

Dù sao nàng cũng mới vào phủ, không thể chỉ nhận ân huệ mà không làm việc.

Lão quản gia và Khánh ma ma lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa, triệu tập mấy chục thị vệ, ma ma, nha hoàn… tạo nên một trận thế rầm rộ chuẩn bị cho nhị thiếu phu nhân xuất môn. Quan trọng là sợ tiểu vương gia không chịu về, nên càng phải tăng khí thế cho tân nương.

Thẩm Nhược Cẩm lại phất tay, bảo mọi người lui xuống, buồn cười nói:

“Ta chỉ ra ngoài tìm người, chứ có phải ra phố cướp nam nhân đâu, dẫn theo bao nhiêu người làm gì?”

“Nhị thiếu phu nhân cứ mang họ theo rồi sẽ hiểu vì sao.”

Hòa quản gia cười khổ, vẻ mặt hết sức khó xử:

“Ngài vừa mới gả vào phủ, chưa hiểu rõ tính tiểu vương gia…”

Lúc nãy vương gia nổi giận để người đi mời tiểu vương gia về, cũng phải huy động chừng ấy người. Huống hồ lần này lại là tân nương vừa qua cửa, càng không dễ dàng gì.

Thẩm Nhược Cẩm chỉ mang theo một mình Thị Kiếm, bước ra ngoài, cảm ơn ý tốt của quản gia, ôn tồn nói:

“Người đông lại vướng, giữ lại một người đánh xe là được rồi, ta tự đi.”

“Nhưng tiểu vương gia…”

Hòa quản gia đã lớn tuổi, chuyện lo nghĩ thì nhiều, vẫn còn định khuyên tiếp.

Thẩm Nhược Cẩm vừa đi được mấy bước, thì bất chợt dừng lại.

Ở góc hành lang, một bóng dáng cao lớn xuất hiện, kèm theo giọng nói trầm thấp vang lên:

“Muội đừng đi, cứ an tâm ở lại phủ, ta sẽ đưa nhị đệ về.”

Người vừa đến đầu đội ngọc quan, mặc trường bào màu lam đậm, tầm hai mươi tư hai mươi lăm tuổi, ngũ quan tuấn tú, dáng người cao ráo như tùng xanh, chính là Thế tử Tần Kỳ của Phủ Trấn Bắc Vương.

Tần Kỳ là trưởng tử do chính thất của Trấn Bắc Vương sinh ra. Mẫu thân ruột mất sớm, còn vương phi hiện tại là kế thất, cũng chính là mẫu thân ruột của Tần Lang, con trai thứ hai dòng chính.

Hai đời vương phi, hai người con trai dòng chính, một người là thế tử danh chính ngôn thuận, một người được Hoàng đế đích thân phong Tiểu Vương gia.

Thoạt nhìn có vẻ địa vị phân chia rất công bằng, nhưng ai cũng thấy rõ: Trấn Bắc Vương coi trọng trưởng tử, còn vương phi lại cưng chiều Tần Lang.

Một người là thanh niên tài tuấn được người người khen ngợi, một người là kẻ phóng túng nổi tiếng khắp kinh thành. Tình cảm huynh đệ, tất nhiên chẳng thể hòa thuận.

Thẩm Nhược Cẩm đứng lại cách hắn khoảng mười bước, giọng ôn hòa nhưng kiên quyết từ chối:

“Chuyện này là giữa ta và Tần Lang, không dám phiền thế tử.”

Tần Kỳ bước nhanh qua hành lang đến gần nàng, trong mắt mang theo vài phần phức tạp:

“Trước kia muội vẫn gọi ta là đại ca, sao giờ gả cho nhị đệ rồi lại đổi sang gọi là thế tử, khách sáo vậy sao?”