Chương 5.2: Xấu hổ cái gì

Thẩm Nhược Cẩm còn chưa kịp đáp, bên ngoài lại có người đến báo gấp:

“Tiểu vương gia, không hay rồi! Hải Đường Hồng đang ca diễn trên đài, có một tên công tử say rượu xông lên, định lột váy nàng ta ngay tại chỗ, có ý bất chính…”

Tần Lang chống tay lên cột giường, từ từ ngồi dậy, giọng thản nhiên:

“Lại là màn kịch gì nữa đây?”

Người ngoài cửa run rẩy đáp:

“Là, là Nhị công tử của Lý tướng gia! Hắn biết hôm nay ngài thành thân nên mới thừa cơ gây chuyện. Nếu ngài ở đó, sao hắn dám làm càn?”

Tần Lang hừ một tiếng, chẳng nói gì thêm, chỉ lẳng lặng cởi dây áo cưới.

Thẩm Nhược Cẩm thấy hắn bị mời ba lần vẫn chưa chịu rời đi, cuối cùng không nhịn được hỏi:

“Chàng thật sự định viên phòng đêm nay sao?”

Tần Lang hơi nhướn mày, không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Nàng sợ à?”

“Cũng không hẳn là sợ.” Thẩm Nhược Cẩm chỉ thấy có chút kỳ lạ, “Chỉ là Tần Lang, chàng đường đường là tiểu vương gia phủ Trấn Bắc Vương, bỗng dưng lại để mắt đến một thứ nữ Hầu phủ, muốn cưới làm chính thê, đã rất kỳ quặc rồi.”

“Hôm nay xảy ra chuyện đột ngột, ta vừa mở miệng đề nghị đổi hôn, chàng liền lập tức đồng ý, không hề do dự lấy một khắc.”

“Giờ lại còn bỏ mặc cả cô đào hát xinh đẹp mà chàng từng vung tiền nâng đỡ, chỉ để ở trong tân phòng cùng ta…”

Nàng nhìn thẳng vào Tần Lang, lần lượt liệt kê những điểm bất thường trong hành động của đối phương, cuối cùng kết luận:

“Chàng thật sự rất khả nghi, Tần tiểu vương gia.”

Ánh mắt Tần Lang thoáng chệch đi, như thể có một bí mật bị chôn giấu rất sâu trong lòng vừa bị người ta chạm tới một góc của băng sơn.

Kẻ vốn luôn phong lưu tiêu sái trong mắt thế nhân, kẻ nổi danh đa tình trong gió trăng hoa nguyệt, lúc này đây lại chẳng thể đối diện với ánh nhìn của Thẩm Nhược Cẩm.

Tần Lang xoay người, quay lưng về phía nàng, treo hỉ phục lên giá gỗ, sau đó lấy một bộ thường phục khoác vào.

Hắn mượn cớ buộc đai áo để trấn định tâm thần, rồi quay lại bước đến trước giường, từ trên cao nhìn xuống tân nương:

“Thẩm Nhược Cẩm, trong đầu nàng đang nghĩ gì thế? Chẳng lẽ nàng tưởng ta cởϊ áσ nãy giờ là định ngủ với nàng sao?”

Thẩm Nhược Cẩm không trả lời.

Ai bảo vừa rồi nàng đúng là nghĩ vậy thật.

Tần Lang liếc mắt, thản nhiên ném lại một câu:

“Nàng nghĩ đẹp quá rồi đấy.”

Thẩm Nhược Cẩm: “……”

Tên Tần tiểu vương gia này, sao xoay mặt nói lời cay nghiệt lại nhanh như vậy?

Tần Lang nói tiếp:

“Vừa nãy ta chỉ là thử nàng thôi, không ngờ nàng dễ mắc câu như thế.”

Hắn khẽ nhếch môi, vẻ mặt như thể đã nhìn thấu lòng dạ người ta:

“Quả nhiên, nàng có ý đồ bất chính với ta.”

Có thể như vậy được à?

Thẩm Nhược Cẩm vừa tức vừa buồn cười:

“Lời chàng nói hết rồi, nếu ta không có mưu đồ gì, chẳng phải thiệt thòi quá à?”

Dù sao nàng cũng vì quyền thế và tài phú của phủ Trấn Bắc Vương mà đổi gả, thế nên bị Tần Lang nói vậy cũng chẳng oan.

Tần Lang nhìn nàng thật sâu một cái:

“Trong vương phủ, thứ gì có thể tham, thứ gì không được đυ.ng tới, hy vọng nàng tự biết rõ.”

“Đương nhiên.” Thẩm Nhược Cẩm gật đầu.

Quyền thế, tiền tài, có thể mưu cầu.

Tình yêu, chân tình, tuyệt đối không.

Trong lòng nàng, đã sớm phân định rạch ròi.

Tần Lang xoay người bước ra khỏi tân phòng, gọi vài cận vệ rồi rời phủ ngay trong đêm.

Thẩm Nhược Cẩm nghe tiếng động, đoán chắc là hắn đi anh hùng cứu mỹ nhân ở gánh hát.

Đi thế này, e là đêm nay không về.

Nghĩ vậy, nàng đứng dậy cởi hỉ phục, chỉ để lại lớp trung y trắng trong cùng.

Tần Lang rời phủ với thanh thế không nhỏ, bên ngoài các nha hoàn và ma ma đều bàn tán xôn xao, nói tân hôn đêm đầu đã không ngủ chung, e rằng cuộc hôn nhân này chẳng kéo dài được bao lâu.

Thị Kiếm mang nước ấm vào, khẽ hỏi:

“Đêm động phòng hoa chúc, sao tiểu vương gia lại để tiểu thư ở lại một mình?”

“Hắn sợ ta có mưu đồ bất chính.”

Thẩm Nhược Cẩm vừa nói, vừa sờ lên vành tai mình, hình như vẫn còn hơi nóng thật.

Chỉ là, nhìn bóng lưng Tần tiểu vương gia lúc nãy khi rời đi …

Sao cứ như khí thế hùng hổ xen lẫn vài phần chạy trốn vậy?

Chuyện kỳ quái năm nào cũng có, năm nay lại đặc biệt nhiều.