Chương 8

“Nào, qua bên trái nửa bước, đúng, đừng để đèn che mặt… Được, bây giờ đừng di chuyển nữa.”

Thẩm Châu một tay cầm đèn hỗ trợ ánh sáng, một tay vịn giá ba chân, giọng nói thấp hơn bình thường một chút.

Lâm Vãn đứng trước cửa sổ sát đất, ánh nắng rọi lên sườn mặt của cô đến hơi phát sáng. Trong ống kính, cô giơ một thỏi son tint, vừa nói xong câu “Màu son này thật sự rất phù hợp với da vàng” thì…

“Anh dựa gần tôi quá.”

Lâm Vãn không nhìn anh, mắt vẫn nhìn vào ống kính, chỉ thấp giọng nói.

Lúc này Thẩm Châu mới nhận ra lúc nãy vì điều chỉnh góc độ nên nửa người trên của mình nghiêng về phía vai cô. Giữa hai người chỉ cách khoảng mười mấy centimet. Trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa hương gỗ.

Anh khẽ nhích nhưng không lùi ra sau, chỉ thấp giọng nói: “Tôi đang coi ánh sáng có rọi lệch không.”

“Có.” Giọng Lâm Vãn bình tĩnh: “Bóng của anh che mất tôi rồi.”

Thẩm Châu: “…”

Thẩm Đình ngồi trước máy tính ở bên kia, đầu sắp vùi vào phần mềm chỉnh sửa luôn rồi, đột nhiên giật mình: “Rốt cuộc hay người quay xong chưa vậy? Bên em chỉnh xong bốn đoạn rồi.”

Cuối cùng Lâm Vãn quay đầu, bình thản nói: “Cậu đừng nhìn bên này.”

“Giọng của cậu sao nghe có vẻ chột dạ vậy.” Khoé môi Thẩm Đình cong lên.

“Là do anh cậu che mất ánh sáng làm mình không tự nhiên.”

“Ồ.” Thẩm Đình kéo dài giọng: “Lúc nhỏ mình đã từng dùng lý do này rồi, đến mẹ mình còn không tin.”

Lâm Vãn vừa thu dọn thẻ thử màu vừa khẽ hít một hơi để giọng ổn định: “Tôi đi thay đồ, quay thêm bộ khác.”

Thẩm Châu gật đầu: “Tôi chỉnh phông nền và đổi góc độ.”

Thẩm Đình cố tình lẩm bẩm: “Chỉnh phông nền là giả, muốn tiếp tục che người ta mới là thật.”

Lúc Lâm Vãn vào phòng thay đồ, Thẩm Châu đi đến trước bàn, nhẹ giọng nói: “Em bớt chút đi.”

Thẩm Đình giả vờ tỏ vẻ vô tội: “Em có nói gì đâu, là do khả năng quan sát của em nhạy bén thôi.”

“Em lo sắp xép lịch trình biên tập tuần này đi, đừng lo nhiều chuyện.”

Thẩm Đình trừng mắt, quay đầu nhìn về phía cửa phòng, thấp giọng lẩm bẩm: “Ngoài miệng không nói, nhưng làm thì rất nhanh.”



Hôm đó tổng cộng quay ba đoạn clip ngắn, từ sự căng thẳng hồi hộp ban đầu, Lâm Vãn dần dần trở nên tự nhiên hơn, trạng trái ngày càng thả lỏng. Thẩm Châu không nói gì nhiều, nhưng mỗi lần biên tập xong đều cho cô ý kiến chính xác và trực tiếp, có lúc thậm chí còn dùng giấy bút để vẽ ra cách thay đổi cử chỉ và nhịp điệu trong giọng nói.

Lúc xong việc cũng đã hơn chín giờ tối, Lâm Vãn ngồi trên sofa, cúi đầu nhìn những đoạn clip vừa được biên tập xong.

Thẩm Châu ở bên cạnh đặt máy tính bảng xuống: “Nếu cô đồng ý, mỗi tuần tôi có thể dẫn người đến phân tích một lần.”

Lâm Vãn nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Vậy mỗi tuần tôi chuẩn bị hai bộ đồ.”

Thẩm Châu ngẩn ra, một lúc sau mới thấp giọng cười: “Chuẩn bị cho tốt, tôi sẽ không nương tay đâu.”

Khoé môi Lâm Vãn khẽ cong lên: “Tôi không cần anh nương.”

Hai người đều không nhắc đến từ “hợp tác”, nhưng sau ngày hôm đó, sức nóng của hashtag “phong cách Lâm Vãn” lặng lẽ dâng lên, tài khoản được tạo dần trồi lên, bắt đầu đăng các nội dung khác nhau.

Trong phần bình luận cũng bắt đầu có người nói:

[Bây giờ có vẻ cô ấy thả lỏng hơn rồi.]

[Cảm thấy trạng thái của cô ngày càng tốt, khá là tự nhiên.]

[Tốt hơn mấy phiên live của hai tháng trước, trên mặt như đang phát sáng.]

Không ai biết cô đã trải qua những thay đổi thế nào, chỉ biết cô không sụp đổ, không lùi bước, vẫn từng bước tiến lên.