Chương 7

Khi phiên livestream kết thúc đã là một giờ sáng.

Số liệu hậu đài tốt hơn mấy ngày trước nhiều, cũng có tăng thêm chút fans, nhưng Lâm Vãn không có biểu hiện gì nhiều, vẫn làm những công việc như ghi chép, xem phản ứng của khán giả, xem tần số nhắc đến từ khoá và lượt nhấp vào đường link sản phẩm như thường ngày. Thẩm Đình tắm rửa xong đi ra, thấy cô vẫn đang ngồi trước máy tính, không kìm được mà tặc lưỡi.

“Chị Vãn à, rốt cuộc chị đang làm ngân hàng đầu tư hay bán hàng vậy? Có streamer nào phân tích số liệu mà như đang họp như chị không.”

“Không phải cậu nói mình là “streamer giả vờ tỏ vẻ thanh cao” sao?” Giọng Lâm Vãn bình thản: “Thế thì cũng phải có khí chất và thái độ cho giống chút chứ.”

Thẩm Đình bật cười, thò đầu qua nhìn ghi chép của cô: “Phân tích hot key bình luận, UV/ tỷ lệ chuyển đổi/ phiên truy cập… Ông trời ơi, cậu có cần sẵn tiện làm luôn OKR (*) không?”

(*) OKR (Objectives and Key Results) là một phương pháp quản lý mục tiêu được sử dụng đđịnh hướng và đo lường hiệu quả hoạt động của tổ chức, nhóm hoặc cá nhân. Nó bao gồm hai phần chính: Mục tiêu (Objectives) và Kết quả then chốt (Key Results). Mục tiêu là những mục tiêu chung, truyền cảm hứng và có thể đo lường được, trong khi Kết quả then chốt là những chỉ số cụ thể đđánh giá mức đđạt được của mục tiêu.

Lâm Vãn mặc kệ cô ấy, tiếp tục gõ bàn phím.

Một lúc sau, điện thoại cô rung lên.

Thẩm Châu gửi tin nhắn đến.

Thẩm Châu: [Ngày mai có thời gian không? Bên tôi có nhóm nhỏ đang biên tập clip để đăng và lên kế hoạch cho chủ đề của một vài clip ngắn của cô. Nếu cô cảm thấy đáng tin thì bên tôi sẽ bắt đầu tiến hành làm ma trận.]

Thẩm Châu: [Đúng rồi, tôi đã xem bài đăng trên Weibo của cô. Tổng thể vẫn ổn, chỉ là hơi “tiết chế” quá, không có cảm xúc gì, dễ bị cắt ghép đem ra nói. Hay là cô cân nhắc đến việc mở một tài khoản theo kiểu châm chọc, tạo ra một hình ảnh ngược lại?]

Lâm Vãn nhìn hai tin nhắn đó một lúc lâu, không trả lời.

Thẩm Đình nhoài người qua nhìn, phản ứng rất nhanh: “Cậu phải trân trọng người anh trai mưa này. Anh ấy trước giờ không giúp người lạ làm ma trận kinh doanh đâu.”

“Anh ấy là vì cậu.” Lâm Vãn hờ hững nói.

“Đúng là vì mình lên tiếng nhờ, nhưng cũng là vì bản thân cậu làm ổn.” Thẩm Đình nhướng mày: “Hơn nữa cậu có biết mấy team được anh ấy đầu tư sợ nhất là anh ấy mở cuộc họp phân tích không? Thế mà đến lượt cậu, anh ấy còn tổng hợp luôn bình luận cho cậu… Cậu tưởng anh ấy rảnh vậy sao?”

Lâm Vãn không tiếp lời, chỉ im lặng đóng quyển sổ lại.

“Ngày mai mấy giờ?”

“Ngày mai?” Thẩm Đình chớp mắt: “Ý cậu là với anh mình hả?”

Lâm Vãn gật đầu: “Mình qua đó một chuyến. Xem coi ma trận đó của anh ấy có đáng để anh ấy bỏ thời gian vậy không.”

Thẩm Đình giơ ngón tay cái với cô: “Tổng giám đốc Lâm muốn chuyển sang làm người quản lý à.”

“Không phải người quản lý.” Lâm Vãn đứng dậy, tiện tay cầm ly nước trên bàn vào phòng bếp: “Là cộng sự.”



Chiều hôm sau, Thẩm Châu chiếu PPT trong phòng họp đơn sơ của công ty bọn họ.

“Chúng tôi vạch ra ba con đường cho cô.” Anh vừa nói vừa đưa máy tính bảng cho cô: “Tài khoản chính phụ trách đăng những sản phẩm về đời sống, tinh xảo nhưng chân thực, đánh sâu vào tâm lý của những khách hàng mua số lượng nhiều. Còn tài khoản phụ thì ngược lại, bên ngoài cao ngạo nhưng châm chọc sắc bén, chủ yếu đánh vào sự đồng tình. Còn có một dòng công cụ dùng để lắng đọng nội dung giảng giải và thúc đẩy sự tin tưởng.”

Lâm Vãn lật xem nội dung, cảm thấy hơi bất ngờ: “Trước kia các anh từng làm ma trận cho dự án nào vậy?”

“Một app công cụ để phục vụ đời sống.” Thẩm Châu hờ hững nói: “Nhưng sau đó thất bại rồi.”

“Vì vậy anh lấy tôi ra để thử nghiệm thất bại?”

“Là thử nghiệm bùng nổ.” Anh bình tĩnh nói: “Cô có biết vấn đề lớn nhất hiện giờ của cô là gì không? Không phải do năng lực chuyên môn mà là “thái độ không rõ ràng”. Bản thân cô còn chưa rõ là muốn làm cho thật tốt hay chỉ là thử trước xem sao.”

Lâm Vãn sửng sốt một lúc, nhẹ giọng nói: “Anh nói đúng.”

Thẩm Châu nhìn cô, ánh mắt hiếm khi dịu đi: “Chỉ cần làm rõ vấn đề này là được. Còn lại tôi sẽ rót tài nguyên cho.”