Chương 28

Cùng lúc này, Trình Ngôn Viễn cũng đang ngồi trước máy tính, ấn vào trang chủ livestream.

Anh ta không đăng nhập tài khoản mà chỉ lặng lẽ xem.

Lâm Vãn đang nói: “Hãy từ từ vào giấc ngủ nào, bạn xứng đáng có một đêm không mơ không âu lo.”

Nền nhạc là tiếng guitar dịu nhẹ mà anh ta chưa từng nghe thấy bao giờ.

Bình luận điên cuồng nhảy lên:

[Giọng của chị Vãn thật là chữa lành.]

[Hôm nay tôi vẫn sẽ checkin trước khi ngủ.]

Trình Ngôn Viễn dời chuột đến khu nhập bình luận, gõ chữ cái “W” vào.

“W” là gì?

Trình Ngôn Viễn không gõ hết, cũng không biết mình muốn viết gì.

Cuối cùng anh ta không bình luận gì cả.

Trình Ngôn Viễn tắt trang chủ đi, dựa lên lưng ghế, khẽ nhắm mắt lại.



Sau khi kết thúc buổi livestream, Lâm Vãn tháo tai nghe xuống, nhìn những dòng tin nhắn để lại ở đậu đài, cười hỏi Thẩm Đình: “Có phải mình nói hơi chậm không?”

“Như cậu là điềm đạm thông minh đấy.” Thẩm Đình xua tay: “Đừng thay đổi! Bây giờ có có hơn một nửa số người xem các phiên live của cậu không phải để mua hàng mà là để nghe cậu nói chuyện để đi vào giấc ngủ đấy.”

“Thì ra mình đã trở thành nhà thôi miên sao.” Lâm Vãn cười.

Thẩm Châu ngẩng đầu: “Cô không phải trở thành, mà là trưởng thành.”

Lục Dã ở bên cạnh giơ tay: “Em ủng hộ chị Vãn làm thêm mấy series “Hướng dẫn con người vào giấc ngủ” thế này, hôm nay em vừa biên tập vừa nghe, biên tập mãi đến sắp ngủ gật luôn.”

Lâm Vãn xoa giữa mày: “Cậu thật chẳng nể mặt chút nào.”

“Không phải không phải, ý em là chữa lành đó! Chị Vãn dịu dàng chính là nhãn hiệu đỉnh nhất vũ trụ này.”

Thẩm Đình quay sang: “Có phải cậu đã lén học mấy câu thả thính không? Sao gần đây dẻo miệng vậy?”

“Vì em được ngủ ngon giấc nên nói chuyện cũng thuận miệng hơn đó mà.”

Phòng làm việc vang lên một tràn cười.

Lâm Vãn ngả người lên lưng ghế, bên tay là bình hương liệu hỗ trợ giấc ngủ vừa mới quay xong, mùi vị thoang thoảng, không quá nồng.

Cô biết cô không phải làm nên kỳ tích, mà đây chỉ là những chuyện bình thường.

Nhưng chính những điều bình thường này mới chạm đến khán giả nhất.

Phòng livestream của cô không chỉ bán hàng.

Mà đó còn là lối thoát của cảm xúc, là khe hở của cuộc sống, là một ngọn đèn yên tĩnh.

Cho dù tất cả mọi người đều từng xem thường…

Bây giờ cô không cần bọn họ hiểu cho mình.

Cô chỉ cần đi từng bước về phía trước.