Tập đoàn Trình thị, văn phòng của Tổng giám đốc.
“Sau khi Lâm Vãn tạm ngừng phiên live đó, phản ứng của dư luận lại càng tốt hơn.” Trợ lý đưa báo cáo phân tích ý kiến và thái độ của công chúng trên các phương tiện truyền thông cho Trình Ngôn Viễn.
Trình Ngôn Viễn lật xem báo cáo, ánh mắt rơi lên một tấm chụp màn hình.
Ở khu bình luận, có người viết: [Cô ấy không phải bán đồ, mà là sự tin tưởng, là cuộc sống cô ấy đã trải qua thật.]
Anh ta nhìn dòng chữ đó, im lặng rất lâu.
Trên bàn đặt sản phẩm máy mát xa, nó đã trở thành một trong những dự án nổi bật hiếm hoi trong hai tháng gần đây của tập đoàn.
Anh ta từng cho rằng đưa sản phẩm thích hợp nhất cho streamer phù hợp nhất là đủ rồi.
Nhưng bây giờ mới hiểu ra…
Điều đánh vào lòng người nhất không phải là sản phẩm, cũng không phải kỹ năng livestream.
Mà là khi Lâm Vãn đứng trước ống kính, ánh mắt bình tĩnh nói ra câu: “Tôi đã dùng thử rồi, tôi cảm thấy đáng dùng.”
Anh ta chợt nhớ đến hai năm đầu sau khi kết hôn, thực ra cô từng nói những lời như vậy.
Nhưng lúc đó anh ta chẳng để trong lòng.
Bây giờ nghe thấy lại giống như một con dao cùn đâm từng chút vào lòng anh ta.
Anh ta nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ những hồi ức không thể quay lại kia.
…
Tối hôm đó, Lâm Vãn đăng quyết định tạm dừng hợp tác lên trang chủ, sau đó tắt đèn bàn đi.
Đoàn đội không vì “sự cố bất ngờ” lần này mà chán nản, ngược lại càng trở nên ăn ý hơn, kiên trì hơn.
Lục Dã vừa dọn thiết bị vừa lầu bầu: “Chị Vãn, hôm nay chị thật sự quá đỉnh, sau này nếu em còn dám nói chị “cảm xúc không đủ đầy”, phòng livestream của em sẽ thất bại.”
Thẩm Đình vừa đóng cửa sổ vừa cười: “Phòng livestream của cậu được bao nhiêu người xem chứ? Tất cả người trong đoàn đội chúng ta cùng online cũng chỉ có năm người.”
“Bây giờ em đã có thêm ba người!” Lục Dã phản bác.
“Ồ? Ba người nào?”
“Mẹ em, bà ngoại em, bạn cùng phòng của em.”
Trong phòng làm việc vang lên một tràn tiếng cười.
Lâm Vãn đứng bên cửa sổ, nhìn dòng xe di chuyển trong màn đêm bên dưới, trong lòng chưa từng yên tĩnh đến vậy.
Cô biết…
Con đường mà cô muốn đi đã bắt đầu trở nên rõ ràng rồi.
Cô không chỉ muốn bán sản phẩm.
Cô muốn truyền đạt sự tin tưởng “tôi đã dùng thử, tôi đã chọn, tôi công nhận”.
Đó mới là “Lâm Vãn” mà cô muốn hướng tới.