Chương 21: Lâu ngày gặp lại, nhưng đã không cùng đường

“Hồi hộp không?”

Thẩm Đình vừa sửa sang túi tài liệu vừa lén nhìn vẻ mặt của Lâm Vãn.

“Không hồi hộp.” Lâm Vãn ngẩng đầu, nói với giọng bình tĩnh.

Hôm nay cô mặc chiếc áo sơ mi đặt riêng cắt may đơn giản, phối với quần dài màu xám đậm, cột tóc đuôi ngựa gọn gàng. Cả người toát lên vẻ chuyên nghiệp, yên tĩnh, dứt khoát, không hề có cảm xúc dư thừa nào.

Thẩm Đình tặc lưỡi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đây là trụ sở chính của Trình thị đó, nghe tiếp tân dưới lầu nói mỗi năm đều có cả đám người nổi tiếng trên mạng đến checkin.”

“Chúng ta đến để bàn chuyện hợp tác, không phải đến để checkin.” Thẩm Châu không nhanh không chậm bổ sung, đậu xe trong hầm xe của toà nhà Vân Cảnh.

“Em biết rồi.” Thẩm Đình làm mặt quỷ, rồi cũng nhanh chóng cầm tài liệu và hàng mẫu lên.

Ba người đi từ hầm xe lên thẳng sảnh đón khách.

Đại sảnh của toà nhà Vân Cảnh to lớn sáng rỡ, mặt sàn lát đá cẩm thạch sáng bóng đến có thể soi gương, tường thuỷ tinh phản chiếu ánh nắng ban mai, người đến người đi, mỗi gương mặt đều mang theo vẻ bận rộn và tinh nhuệ của thành phố lớn.

Cô tiếp tân nở nụ cười tiêu chuẩn, đối chiếu thông tin hẹn trước của bọn họ rồi dẫn bọn họ quẹt thẻ vào khu vực thang máy dành cho tầng lớp cấp cao.

Lâm Vãn đứng trước thang máy, khoé mắt liếc quanh bốn phía.

Không khí vừa quen thuộc lại xa lạ, hoàn cảnh làm việc tiêu chuẩn hoá đến tột độ, cùng với đó là trật tự lạnh lẽo.

Đầu ngón tay cô khẽ ma sát kẹp tài liệu trong tay, động tác đã lâu không thấy.

Lúc thang máy đi lên, ngày càng nhiều người vào.

Có quản lý cấp cao mặc âu phục, có người đeo thẻ khách từ bên ngoài đến, mọi người cúi đầu trao đổi, rất có trật tự và nề nếp.

Hai nhân viên của Trình thị chụm đầu vào nhau nhỏ giọng trò chuyện.

“Nghe nói hôm nay có một streamer đến bàn chuyện hợp tác?”

“Streamer nào?”

“Tên là… Lâm Vãn thì phải? Nghe nói rất có khí chất, còn đẹp hơn trong hình.”

Lâm Vãn nghe thấy.

Thẩm Đình cũng nghe thấy, suýt nữa không nhịn được cười, lén dùng cùi chỏ huých cô.

Sắc mặt Lâm Vãn vẫn như thường, chỉ khẽ siết chặt ngón tay rồi lại nhanh chóng buông ra.

Cô cúi đầu sửa sang tài liệu, làm như không nghe thấy gì cả.

Thẩm Châu đứng bên cạnh cô, ánh mắt rơi lên ngón tay siết chặt bút của cô, giữa mày khẽ nhúc nhích nhưng không nói gì cả.

Thang máy vang lên tiếng “đinh”, dừng ở tầng 15.

Cửa mở ra, ba người lần lượt đi ra ngoài.