Chương 17: Có lưu lượng rồi, tâm trí cũng rối loạn theo

Sau khi kết thúc livestream, phòng làm việc yên tĩnh trợ lại.

Số liệu hậu đài hiển thị: Lượng fans đã hơn 100 ngàn, lượt chuyển tiếp đạt kỷ lục mới, tin nhắn riêng và email của các nhãn hàng ồ ạt gửi đến như nước lũ.

Lâm Vãn tắt máy tính, dựa lên ghế xoa huyệt thái dương. Cô không ngờ lần hotsearch này lại mạnh mẽ như vậy, không chỉ mang đến danh tiếng mà còn cả một chuỗi vấn đề hiện thực nan giải.

“Em cảm thấy chúng ta nên suy nghĩ về việc thuê một người bán hàng full-time.” Thẩm Đình nói: “Anh xem đống email này, em mới trả lời được 10 mail, tay cũng sắp chuột rút luôn rồi.”

“Anh đề nghị xử lý những việc cần ưu tiên trước.” Thẩm Châu ngồi bên cạnh, mở iPad: “Cảm xúc của fans, sắp xếp nội dung, đánh giá bán hàng, cần phải có người dẫn dắt thống nhất.”

Lâm Vãn: “Anh không phải là giám đốc điều hành của chúng tôi sao?”

Thẩm Châu: “Vậy cô phải cho tôi một trợ lý.”

“Anh nghĩ hay thật.” Lâm Vãn khẽ cười nhưng ánh mắt vẫn rất tỉnh táo: “Thẩm Đình cậu lập ra một danh sách, ngày mai mình sẽ bắt đầu sàn lọc đối tượng hợp tác. Chỉ giữ lại ba loại – mình từng sử dụng qua, có hứng thú muốn dùng thử, fans nhắc đến nhiều lần.”

“OK.” Thẩm Đình sột soạt ghi lại, miệng lẩm bẩm: “Cậu có thể đừng lúc nào cũng lý trí như vậy được không, có thể buông lỏng vài lúc mà.”

“Không phải mình lý trí.” Lâm Vãn nhấp ngụm nước: “Mà là mình không dám buông lỏng.”

Thẩm Đình nâng mắt nhìn cô một lúc, không nói gì.

Cô ấy luôn cảm thấy kiểu người “dù có thắng thì cũng phải gồng mình đi tiếp” như Lâm Vãn không có được giây phút nào buông lỏng.

Sau buổi trưa, phòng làm việc tiến vào trạng thái bận bịu ai làm việc nấy.

Thẩm Đình nằm bò dưới đất cùng đống email và tài liệu phiên dịch, thỉnh thoảng lại oán than “Sao lại là hợp tác dầu gội đầu?”

Lục Dã ở bên cạnh im lặng biên tập clip, càng làm càng quen: “Chị Thẩm, có phải hôm qua chị nói muốn thử chuyển cảnh đảo ngược không? Em đã thử hiệu ứng mới.”

Thẩm Đình không ngẩng đầu: “Chỉnh sửa xong chưa?”

“Chị nhìn cái này…” Lục Dã bấm mở một đoạn clip, động tác và nhịp điệu gọn gàng nhanh nhẹn, giữa chừng khẽ chuyển hình ảnh mặt bàn thành bóng lưng của Lâm Vãn, trông rất mềm mại và lưu loát.

“Không tệ đấy.” Thẩm Đình đeo tai nghe nghe một lần, mắt sáng lên: “Có phải cậu lén học giáo trình mà tôi lưu lại lần trước không?”

Lục Dã khẽ ho, gãi đầu: “Em chỉ nhìn qua một lần… Chủ yếu là đoạn đó chị nói nhanh quá, em phải xem từng bức mới hiểu được.”

Thẩm Đình liếc cậu ấy: “Cậu đây là ăn trộm công khai.”

“… Lần sau em có thể xin chỉ bảo rõ ràng hơn.”