Lâm Vãn bị Thẩm Đình đánh thức.
“Dậy đi dậy đi, cậu lên hotsearch rồi!”
Thẩm Đình vừa hét vừa đưa điện thoại đến trước mặt cô: “Cậu xem, “streamer Lâm Vãn có lương tâm”! Hashtag Lâm Vãn từ chối bán hàng chất lượng thấp lên top 8 rồi! Phiên live tối qua của cậu mới kết thúc sáu tiếng đã bùng nổ rồi!”
Lâm Vãn vẫn đang làm ổ trên sofa, tối qua cô bận đến rạng sáng, chưa kịp về phòng đã cuộn chăn gục ngã. Cô hé nửa mắt liếc nhìn hotsearch rồi nhắm mắt lại.
“Cậu là người được lên hotsearch đó, có thể tôn trọng thời khắc vinh quang này một chút không vậy?” Thẩm Đình hừ: “Mình thấy blogger này đăng ba đoạn clip của cậu với tiêu đề “Trên mạng thiếu nhất là chân thành, cô ấy là ngoại lệ”, ôi yêu anh ta chết mất.”
Cuối cùng Lâm Vãn cũng tỉnh táo hơn, cầm điện thoại qua nhìn.
Cô nhớ những đoạn clip đó: Lần đầu tiên cô từ chối hợp tác với nhãn hàng, một lần là cô chủ động gỡ sản phẩm gửi hàng chậm trong lúc livestream, và một lần cô nhắc nhở các fans hãy tiêu tiền một cách lý trí với câu nói – “Mỗi một đồng tiền đều được làm ra từ mồ hôi công sức của mọi người, đừng xúc động nhất thời vì thời gian đếm ngược trong phiên live”.
Khu bình luận đang không ngừng điên cuồng.
[Cô ấy không hoàn hảo nhưng chân thật.]
[Cuối cùng tôi đã tìm được một streamer không gạt tôi.]
[Tôi review những sản phẩm trong phiên livestream của cô ấy, món nào cũng rất hài lòng.]
Lâm Vãn nhìn màn hình một lúc lâu mới từ từ bỏ điện thoại xuống. Cô không cười cũng không kích động, chỉ có một cảm xúc đang chậm rãi dâng lên, vững vàng nở rộ trong l*иg ngực cô.
Đây không phải lần đầu tiên cô được nhìn nhận, nhưng là lần đầu tiên cô cảm thấy “được nhìn nhận” không phải chuyện gì quá đáng sợ.
Thẩm Đình vừa lướt bình luận vừa nói: “Bây giờ ai cũng bình luận kêu thả link sản phẩm, trong khi hôm qua cậu vốn chẳng để link bán, cậu xem cậu đã bỏ lỡ bao nhiêu lượng giao dịch kìa!”
“Không phải thứ quan trọng nhất của chúng ta là sự chân thành sao?” Lâm Vãn ngáp, cất giọng lười biếng: “Vậy thì cứ giữ nguyên sự chân thành, không cần lo.”
“Cậu tỉnh táo chút đi!” Thẩm Đình ném một cái gối ôm về phía cô: “Chân thành cũng phải ăn cơm chứ, các fans đều khen cậu có lương tâm, nhưng không có nghĩa là bọn họ không muốn lên đơn.”
Lục Dã cũng thò đầu qua từ phòng bên cạnh: “Có nên tạo một nhóm chat cho fans không? Có mấy người nhắn tin riêng cho em, nói là muốn xem danh sách những món đồ chị dùng thường ngày.”
“Cũng không nhất thiết phải tạo nhóm.” Giọng của Thẩm Châu vang lên ngoài ban công, anh vừa cúi đầu gõ bàn phím vừa hờ hững nói: “Nội dung mọi người làm trước kia lắng đọng quá, bây giờ có nhiệt rồi, không ai biết đi đâu để tìm những cái cũ. Cậu sắp xếp rồi tạo một trang hướng dẫn nội dung đi.”
“Anh dậy sớm vậy?” Thẩm Đình trừng anh: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
“Lên hotsearch lúc 7 giờ, hơn 6 giờ anh đã nhận được thông báo trước rồi.”
“Anh còn có thông báo lên hotsearch trước sao?” Lâm Vãn nhướng mày.
Thẩm Châu ngẩng đầu nhìn cô: “Tôi không phải là giám đốc điều hành của các cô sao?”
Thẩm Đình: “Anh thăng chức từ lúc nào vậy?”
Thẩm Châu: “Trong buổi họp phân tích tối hôm qua, lúc em không có mặt.”
“Không phải anh nói anh chỉ là anh của em kiêm chức cố vấn thôi sao?”
“Đó là lúc đó thôi.” Thẩm Châu dừng lại, cất giọng không nhanh không chậm: “Bây giờ anh bị lưu lượng mê hoặc, không cách nào thoát ra được.”
Mọi người đều được một tràn cười vang.