Bùi Chân xem xong không khỏi bật cười, cười xong lại thấy mắc ói.
Cậu từ bình luận hiểu được, những kẻ thèm khát cậu sở dĩ không động vào cậu trước khi cậu thành niên là vì nền tảng phát hành tiểu thuyết quy định không cho phép trẻ vị thành niên quan hệ tìиɧ ɖu͙©, vì vậy mỗi lần cậu mới có thể trốn thoát trong gang tấc.
Nếu không có quy tắc này, có thể tưởng tượng được cậu phải đối mặt với thứ gì.
Ngày cậu thành niên trong tiểu thuyết, mấy công thực sự tụ họp lại thảo luận quyền sở hữu cậu mà không báo trước cho Thẩm Chiêu, Thẩm Chiêu với tư cách nhân vật phụ bình thường lúc này không đủ tư cách chơi cùng.
Cậu chọn Tần Hàn Xuyên có địa vị cao nhất, không lâu sau bị người đó chơi chán, chuyển tặng cho công khác, sau khi gửi cậu đi Tần Hàn Xuyên lại hối hận và muốn có lại cậu.
Độc giả nói Tần Hàn Xuyên này là truy thê hoả táng tràng, rất cuốn hút.
Độc giả trong phần bình luận vừa cãi nhau ai mới là công chính, vừa hô to tác giả viết quá thơm, mặc dù chính văn chỉ là sờ soạng, không miêu tả quá nhiều, độc giả cũng sẽ tự mường tượng và tụ tập lái xe trong phần bình luận.
Bùi Chân cảm thấy trong bụng nhờn nhợn, nghĩ đến những người đó đã chết trùm cùng mình, cậu mới thoải mái hơn một chút.
Kiếp này của cậu chỉ ngắn ngủi mười tám năm, nhưng nhờ những nhân vật công chính đó mà chịu vô số ủy khuất và tra tấn, còn liên lụy người thân duy nhất tốt với cậu mất mạng.
Dù làm lại một lần, cậu vẫn sẽ chọn đồng quy vu tận.
Không tự do, thà chết.
Đây là đáy của cậu.
*
Chiều hè, tiếng ve kêu từ ngoài cửa sổ liên tục ập đến.
Trong căn phòng không rộng rãi lắm là một chiếc giường đơn và một chiếc giường trẻ em, bé trai bảy tám tuổi đang nhăn mặt ngủ trên giường trẻ em.
Cậu bé rất đẹp, đẹp đến nỗi hơi khó phân biệt nam nữ, như búp bê BJD được nhà thiết kế hàng đầu tận tâm thiết kế.
Không biết có phải mơ thấy ác mộng hay vì trong phòng không bật điều hòa, trên trán cậu bé thấm ra một lớp hạt mồ hôi li ti, hàng mi dài rậm như lông quạ nhẹ nhàng động đậy, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Cánh tay cậu vẫy vùng, như đang trốn tránh gì đó, chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường bị đánh rơi xuống đất, tiếng động khiến cậu bật mở mắt.
Đôi mắt xinh đẹp của cậu phủ một lớp sương, gương mặt nhỏ hơi nhăn lại, trông có vẻ tội nghiệp.
Một lượng lớn ký ức tràn vào não, cảm giác ngạt thở và đau đớn lúc du thuyền nổ như vẫn chưa tan, Bùi Chân hít thở không khí trong lành từng ngụm lớn, một thoáng cảm thấy đau đầu như búa bổ.