"Thẩm Chiêu." Cậu gọi tên một người không có mặt.
Mặt mày của mấy người kia đồng loạt trở nên khó coi.
"Cậu tưởng thằng nhóc đó có thể bảo vệ được cậu? Nó chỉ là một đứa con hoang chẳng ra làm sao của nhà họ Thẩm."
"Bùi Chân à Bùi Chân, cậu đã thành niên rồi, sao còn ngây thơ thế này?"
"Cậu nghĩ nó sẽ tốt với cậu hơn tụi anh?"
Biểu cảm của Bùi Chân rất bình tĩnh, cậu không nhìn những người trước mặt, mà nhìn về đường chân trời xa xa, thờ ơ nói: "Thẩm Chiêu, hãy để tất cả kết thúc đi."
Câu nói không đầu không đuôi này khiến lòng mấy người kia giật thót, thân phận của Thẩm Chiêu thực không ra làm sao, nhưng bình thường cũng không ai dám khıêυ khí©h thằng nhóc đó, vì gã hoàn toàn là một kẻ điên.
Họ đều thèm khát Bùi Chân, nhưng luôn duy trì một sự cân bằng nào đó, không ai muốn vì một món đồ chơi mà thực sự động binh đao, nhưng Thẩm Chiêu khác, gã việc gì cũng làm được.
Sao Thẩm Chiêu lại ở đây?
Mọi người đang muốn tìm Bùi Chân hỏi cho rõ, giây tiếp theo liền nghe thấy một tràng cười vừa kỳ quái vừa rợn người.
Một thanh niên thần tình âm hiểm mặc quần áo thủy thủ, tay cầm một cái remote đen.
"Thẩm Chiêu, mày muốn làm gì?" Thanh niên khuyên môi tức giận bại hoại chất vấn.
Thẩm Chiêu không trả lời, gã đột nhiên cười lớn, nụ cười có phần điên cuồng.
Gã hào hứng bước tới chỗ Bùi Chân, giọng điệu đầy sự thỏa mãn được toại nguyện: "A Chân, anh đã nói sớm rồi, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."
Nói xong gã lập tức nhấn nút, mấy người còn lại thoáng ý thức được sắp xảy ra chuyện gì, gương mặt vốn luôn bình tĩnh xuất hiện chút hoảng loạn.
"Đừng..."
Tiếng "ầm" vang lớn, quả bom được lắp đặt ở đáy khoang du thuyền lập tức nổ tung, toàn bộ du thuyền trong tiếng nổ vỡ tan ra.
Bùi Chân cảm thấy màng nhĩ bị chấn động đau nhức, không khí nóng bỏng bao bọc cậu, khiến cậu không thể thở, cơn đau dữ dội từ tứ chi bách hài truyền đến, bóng tối giáng xuống, cậu hoàn toàn mất ý thức.
Không biết đã trải qua bao lâu, cơn đau biến mất, trong một không gian hư vô Bùi Chân nhìn thấy một cuốn sách, là một cuốn tiểu thuyết vạn người mê nhất thụ đa công, mà nhân vật chính của tiểu thuyết là chính cậu.
Cậu lật xem cuốn tiểu thuyết từ đầu đến cuối, phát hiện dưới ngòi bút của tác giả, những kẻ được gọi là công đều rễ tình đâm sâu với cậu, vì cậu mà điên đảo tranh gió ăn giấm.
Ngay cả độc giả trong phần bình luận cũng đều cảm thấy mấy nhân vật công này rất thâm tình, từng độc giả đều phát biểu cho công mà mình thích nhất, muốn hắn trở thành công chính duy nhất.