"Tút... tút... tút..."
Điện thoại gọi mấy lần đều báo máy bận, An Nhiên giơ điện thoại về phía giường số 17 rồi nói: "Máy bận rồi. Chắc tín hiệu không tốt, hoặc chồng với mẹ chồng chị đang làm kiểm tra gì đó. Chị có muốn ăn gì không, để em đặt cơm hộp giúp cho."
Cô nghĩ giờ này chắc vẫn đặt cơm hộp được, tuy trời hơi tối, nhưng cơm hộp thì lúc nào gọi chẳng có!
Nếu anh chàng shipper đến được thì chứng tỏ việc ra vào bệnh viện này không khó, và mọi chuyện chắc chắn không nghiêm trọng như cô tưởng tượng.
Lúc đó, An Nhiên sẽ nhờ anh ta xuống báo cho quầy trực ở tầng một nói rằng tầng 4 và tầng 5 có thể xuất hiện dịch bệnh quy mô lớn, cần nhanh chóng sơ tán trẻ sơ sinh.
Còn nếu anh ta không vào được, điều đó có nghĩa là bệnh viện đã bị phong tỏa.
Thật ra, không phải An Nhiên nghĩ theo hướng tiêu cực mà theo logic thông thường, nếu ngoài xã hội xuất hiện một loại bệnh truyền nhiễm trên diện rộng, để ngăn chặn dịch bệnh lây lan, việc đầu tiên cần làm là phong tỏa nguồn bệnh.
Thế nên, nếu anh chàng shipper không vào được thì cũng có nghĩa là An Nhiên cũng không thể ra ngoài.
Dù sao đi nữa, cách thử này có hơi trẻ con nhưng cô đã cố gắng nghĩ ra mọi cách trong khả năng và tầm hiểu biết của mình để liên lạc với thế giới bên ngoài.
"Cảm ơn em nhé, chị có mang đồ ăn theo. Chị đang nằm trên giường không nhúc nhích nổi, em có thể giúp chị lấy gói bánh mì trong ngăn kéo tủ đầu giường được không?"
Nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má người phụ nữ ở giường 17. Phụ nữ sinh con chẳng khác nào bước một chân vào cửa tử, huống chi cô ấy còn sinh mổ, bụng bị rạch đến mấy lớp da, vết mổ dài như vậy.
Thuốc tê vừa hết tác dụng, cơn đau ập đến như xé tim gan, vậy mà đúng lúc này, chồng và mẹ chồng cô ấy lại chẳng thấy đâu.
An Nhiên cũng đau ê ẩm khắp người. Nhưng cô sinh thường, và trước khi sinh, cô đã cố tình lên mạng tìm hiểu thông tin rằng sau khi sinh xong nên đi lại nhiều một chút để sản dịch thoát ra nhanh hơn.
Có điều, hôm nay cô đã đi lại quá nhiều, hoàn toàn vượt quá mức vận động của một sản phụ bình thường.
Sản dịch ở dưới cứ tuôn ra như vòi nước bị hỏng, mỗi lần cử động là lại ồ ạt chảy ra một mảng lớn, vừa ẩm ướt vừa dính nhớp khiến An Nhiên vô cùng khó chịu.
Về đến phòng bệnh, cô chỉ dám đứng vịn vào giường của mình, không dám nằm xuống, chỉ sợ nằm rồi sẽ không đứng dậy nổi nữa.
Nhưng nhìn chị gái ở giường 17, cô thấy rất thương cảm, trông có vẻ là người rất lịch sự. Nhờ An Nhiên lấy giúp một cái bánh mì trong ngăn kéo mà cứ cảm ơn rối rít, nên An Nhiên giúp cô ấy một tay cũng chẳng sao cả.
Cô đi vòng qua giường mình, lết từng bước tới, mở ngăn kéo tủ đầu giường của giường 17 ra. Vừa nhìn vào trong, cô liền thấy là lạ, bèn nghiêng đầu hỏi người phụ nữ đang rêи ɾỉ trên giường: "Sao chị mua nhiều bánh mì thế này? Còn có cả sô-cô-la, kẹo nữa, ôi, còn có cả mì gói nữa này."
"Lúc chị trở dạ, không còn chút sức nào. Mấy thứ này do chồng và mẹ chồng chị mua, bảo chị cố ăn, muốn ăn gì thì ăn để lấy sức sinh một lèo cho xong. Ai ngờ chị chưa ăn được miếng nào thì đã phải chuyển từ sinh thường sang sinh mổ rồi."
Trên gương mặt đau đớn của người phụ nữ ở giường 17 thoáng hiện một nụ cười khi nhắc đến đứa con được mổ ra từ bụng mình.
Cô ấy nằm trên giường, giơ tay đón lấy túi bánh mì từ An Nhiên, xé vỏ bao, lấy ra một chiếc bánh hình bầu dục có rắc ruốc ở trên rồi đưa lại cho An Nhiên:
"Chị thấy em cứ lủi thủi một mình suốt từ tối qua đến giờ, chắc cũng chưa ăn gì phải không? Ăn cùng chị đi."