An Nhiên suy sụp nắm chặt tay nắm cửa thoát hiểm, khom người thở hổn hển từng hơi. Chiếc khăn quấn trên trán cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Vì vận động quá sức, trên ngực áo cô đã thấm ướt một vết, xem ra cô đã bắt đầu xuống sữa. Nhưng giờ bé con không ở bên cạnh, hai bầu ngực cô căng tức rất đâu.
Cơn đau nhói này khiến tâm trí hoảng loạn của An Nhiên bỗng trở nên tỉnh táo. Cô nghĩ bụng, không được, mình không thể gục ngã được.
Bất kể bệnh viện này đã gặp phải tà ma gì, con gái cô vẫn còn ở khoa Sơ sinh. Bằng mọi giá, cô phải đưa con gái ra khỏi bệnh viện này!
Cục thịt mình vừa dứt ruột đẻ ra đã cho An Nhiên thêm chút nghị lực. Cô đảo mắt suy nghĩ một lát, quyết định trước hết phải xuống lầu quay về phòng bệnh rồi gọi điện cho Chiến Luyện.
Tuy Chiến Luyện đang ở đơn vị tận Tây Bắc xa xôi, nhưng anh vốn là người sinh ra và lớn lên ở thành phố Tương này, dù sao ở đây anh vẫn có chút quan hệ.
Cứ nhìn cái cách anh chỉ cần vài cuộc điện thoại đã lo xong xuôi mọi thủ tục mua nhà mua xe là biết. Vào thời khắc mấu chốt, cô vẫn phải dựa vào Chiến Luyện!
An Nhiên muốn nhờ anh nghĩ cách giúp đỡ xem có thể đưa con gái mình ra khỏi khoa Sơ sinh trước được không.
Lúc này, cô đâu còn tâm trí nghĩ đến những lời tuyệt tình mình từng nói, rằng dù có đến bước đường cùng cũng sẽ không bao giờ cầu xin Chiến Luyện. Con gái là quan trọng nhất.
Vì thế, An Nhiên gắng gượng lê cái thân mệt mỏi đến cực hạn, mất gần 30 phút mới xuống được cầu thang, trở về giường bệnh số 16 của mình. Cô lấy điện thoại từ dưới gối ra, lần này không chút do dự bấm số của Chiến Luyện.
"Tút... tút... tút..."
Điện thoại đổ chuông gần một phút mà không ai bắt máy. An Nhiên sốt ruột, lòng như lửa đốt.
Người đàn ông này luôn như vậy, lúc nào cũng vậy! Vào mỗi thời khắc quan trọng cô cần anh nhất, anh đều không có ở đây, đều không có ở đây!
Trong lòng anh chỉ có quốc gia, có đơn vị, có anh em của anh thôi!
An Nhiên cúp điện thoại, đúng lúc cô đang dựa vào giường bệnh, trong lòng hoang mang tột độ, thì tấm rèm của cô bị vén lên một góc. Sản phụ sinh mổ ở giường 17, đầu cũng quấn một chiếc khăn, cau mày nhìn An Nhiên, mắt ngấn lệ, giọng yếu ớt nói:
"Em gái, chào em, có thể phiền em giúp chị một chuyện không? Giờ chị, chị đau quá, em có thể giúp chị gọi điện cho chồng chị được không?
Chồng và mẹ chồng chị gái này đã đi mấy tiếng đồng hồ rồi. Bây giờ là 10 giờ sáng nhưng trời vẫn tối om như chưa sáng, trông không có dấu hiệu gì là trời sẽ hửng lên.
Người ở giường 17 cũng sốt ruột, lúc này cô ấy vừa đau vừa đói, chỉ muốn tìm chồng và mẹ chồng về.
An Nhiên do dự một lát. Cô rất muốn nói với chị gái ở giường 17 rằng bên ngoài toàn những người có gân xanh kỳ quái trên mặt, có lẽ bệnh viện này đã bị ám rồi.
Lúc này, chưa chắc chồng và mẹ chồng của chị ấy đã quay về. Không hiểu sao, An Nhiên cứ có cảm giác hy vọng họ quay lại rất mong manh.
Nhưng cô vẫn gật đầu, đồng ý giúp gọi điện. An Nhiên hơi tiêu cực, nghĩ biết đâu chồng và mẹ chồng người ta chẳng có chuyện gì, chỉ không muốn chăm sóc sản phụ nữa thì sao?
Dù sao thì bây giờ trong phòng bệnh này cũng chỉ có ba người sản phụ, nếu có một người đàn ông đứng ra lo liệu, nghĩ cách đưa bọn trẻ ra ngoài thì cũng tốt.
Vì vậy, An Nhiên tạm nén lại sự lo lắng trong lòng, bấm số theo lời đọc của người ở giường 17. Ngón tay cô lướt trên màn hình, một dãy số được gọi đi, nhưng đầu dây bên kia lại báo máy bận.