Chương 6: Như là tiến vào nhà xác

An Nhiên cố chịu dòng nước đen ngòm để rửa sạch đờm vàng trên tay.

Vì lòng vẫn đang bừng bừng tức giận, cô cắn răng lê từng bước một ra khỏi cửa để đến văn phòng bác sĩ nói chuyện chuyển viện.

Dọc đường đi, An Nhiên thấy các y tá đi đi lại lại trên hành lang nhưng bước chân của họ cứ như đang trôi nổi vậy.

Điều càng khiến người ta hoảng sợ hơn là mỗi người họ đều toát ra cảm giác tử khí của một người chết.

Trông bộ đồng phục y tá màu hồng nhạt như đang bọc một cỗ thi thể đang thối rữa.

Phần trán và da lộ ngoài khẩu trang của ai cũng nổi đầy gân xanh, ánh mắt thì tan rã, khiến người khác nhìn mà khϊếp sợ.

An Nhiên đi sát vào phía tường, một tay ôm bụng, một tay vịn vào lan can men theo tường chậm rãi đi về phía trước. Đi được một đoạn, cô trông thấy văn phòng bác sĩ từ xa.

Lúc này đang là ban đêm nên không có nhiều bác sĩ trực, nhưng sao trông người nào người nấy đều đang ngồi đờ đẫn trên ghế của mình, không làm việc, cũng không xem bệnh án, chỉ ngồi ngây ra như thể không biết mình phải làm gì.

Tại sao đột nhiên trong phút chốc, cả khoa sản lại giống nhà xác thế này? Bầu không khí trở nên quỷ dị đến lạ thường.

Tim An Nhiên đột nhiên đập thình thịch. Cô áp mặt vào bức tường lạnh băng, nhích từng bước một đến cửa văn phòng bác sĩ.

Đôi dép đi trong thời gian ở cữ dưới chân cô vừa mềm mại vừa ấm áp, gần như không phát ra tiếng động.

Sau khi An Nhiên thấy rõ thì chết điếng. Trên trán của mỗi bác sĩ đều giống hệt các y tá bên ngoài, nổi gân xanh cuồn cuộn.

Trong văn phòng, bác sĩ không cần đeo khẩu trang nên An Nhiên thấy rõ bọn họ như đều mắc phải một căn bệnh, nước dãi không thể kiểm soát, cứ chảy ra từ khóe miệng.

Nói là nước dãi, nhưng thật ra cũng không hẳn. Nước dãi ít nhất cũng trong, nhưng thứ chảy ra từ miệng các bác sĩ này lại là một thứ chất lỏng sền sệt màu vàng, tựa như... giống hệt thứ đờm vàng dính trên bình thuốc của cô.

Bản năng tìm lành tránh dữ của một sinh vật bậc cao khiến An Nhiên đột ngột xoay người.

Chẳng màng đến vết rạch tầng sinh môn, cũng chẳng màng đến cảm giác khó chịu như lục phủ ngũ tạng đang bị treo lơ lửng, một tay cô chống tường, một tay giữ cái bụng vẫn còn đầy sản dịch của mình, cố gắng di chuyển nhanh hết mức có thể mà không ảnh hưởng đến vết thương, vội vã đi về phía thang máy. Cô phải lên khoa Sơ sinh ở lầu 5.

Cô phải báo cho bác sĩ và y tá ở khoa Sơ sinh rằng khoa sản cần người giúp đỡ, sau đó xem có cách nào lén đưa con gái mình ra khỏi khoa Sơ sinh không. Không thể ở lại bệnh viện này được nữa, một giây cũng không.

Một tiếng sấm vang trời xé toạc màn đêm, mưa lớn đột nhiên trút xuống xối xả.

Chờ mãi không thấy thang máy, An Nhiên không thể đợi thêm được nữa, cô gom hết sức lực toàn thân, bước vào cầu thang bộ để leo lên. Chỉ một tầng lầu ngắn ngủi mà cô đã phải bò mất ít nhất 20 phút, mồ hôi vã ra như tắm, như vừa bị dầm một trận mưa, trông rất thê thảm

Kết quả, mãi mới bò được đến cửa cầu thang bộ lầu 5, nhìn qua tấm kính trong suốt trên cửa, cô thấy khoa Sơ sinh có nhiều người qua lại nườm nượp.

Nhưng đó chưa phải là tất cả, trên trán mỗi người đó cũng đều nổi đầy gân xanh, miệng không kiểm soát được cứ chảy ra thứ đờm vàng ghê tởm.

Những người này có cả bác sĩ, y tá, và cả những người nhà đang đợi bên ngoài phòng l*иg ấp, phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) khoa sơ sinh, cùng với phòng bệnh sơ sinh thường, tất cả đều không ngoại lệ. Những người này không phải bị ma nhập thì chắc đã mắc phải một căn bệnh truyền nhiễm nào đó. Thế này thì phải làm sao?