"Cô... cô không sao chứ?"
An Nhiên chống tay ngồi dậy, ánh mắt của cô y tá trẻ mới dần có lại tiêu cự, rồi dừng lại trên cổ của An Nhiên. Sau đó, người cô ta hơi lắc lư, trên mặt thoáng hiện vẻ do dự và giằng xé, rồi lại như không có chuyện gì, cứ thế treo lọ thuốc trong tay lên giá truyền dịch bên giường An Nhiên.
Tiếp theo, điều càng kỳ quặc hơn là cô ta không nói một lời, cũng không cắm kim truyền dịch cho An Nhiên, chỉ, từ từ quay người lại, giống như một cảnh quay chậm trong phim câm, lảo đảo bước ra khỏi khe rèm một cách chậm chạp.
Chắc chắn y tá này đang bị bệnh nặng rồi!
An Nhiên nằm trên giường cau mày, trong lòng không hiểu sao thấy rất bất an.
Tại sao trông y tá này bệnh nặng vậy mà không có bác sĩ hay y tá nào nhận ra sao? Để cô ta đi làm, lỡ lây bệnh cho sản phụ hay trẻ sơ sinh thì sao?
Nghĩ vậy, An Nhiên nhất quyết muốn xuống giường xem thử y tá vừa treo cho mình thuốc gì. Cô không thể truyền dịch bừa bãi được, nếu không đợi con gái từ khoa Sơ sinh ra, cô sao cho bé con bú được?
An Nhiên khó nhọc bước xuống giường. Vết rạch tầng sinh môn bị kéo căng, đau đến mức An Nhiên phải nhăn mặt xuýt xoa. Cô khom lưng, tay chống vào đầu giường, thở hổn hển mấy hơi thật sâu rồi mới đứng thẳng người dậy. Cô vươn tay lấy bình thuốc trên giá truyền dịch xuống, định xem trên đó là thuốc gì.
Đây là thuốc gì vậy? An Nhiên không nhìn rõ vì trên vỏ chai thuốc có dính một thứ chất lỏng gì đó không rõ, giống như đờm vàng của người bệnh ho khạc ra, dính cả vào tay An Nhiên. Cô vội vàng ném bình thuốc vào thùng rác, rồi quay người đi vào nhà vệ sinh rửa tay.
An Nhiên vừa sinh con chưa đầy mười tiếng đồng hồ, việc di chuyển như vậy vô cùng, vô cùng đau đớn. Những người chưa từng bị rạch tầng sinh môn hay chưa từng mang thai sẽ không thể hiểu được.
Sau khi đứa bé ra đời, áp lực trong ổ bụng giảm đột ngột, lúc An Nhiên đứng thẳng, cô cảm thấy như lục phủ ngũ tạng của mình đều đang tuột xuống.
Cô không chịu nổi, đành phải khom lưng, dùng tay đỡ lấy cái bụng vẫn còn phồng lên của mình mới thấy khá hơn một chút, nhưng vẫn khó chịu muốn chết, ngay cả hít thở cũng thấy hụt hơi.
Từ giường bệnh đến nhà vệ sinh bình thường có vài bước chân, nhưng An Nhiên lại cảm thấy xa vời vợi.
Mãi mới vào được nhà vệ sinh, cô mở vòi nước, rửa sạch thứ đờm vàng trên tay. Đang rửa, nước từ vòi chảy ra dần chuyển sang màu vàng, càng chảy thì màu vàng lại càng sẫm hơn.
An Nhiên đứng bên bồn rửa, không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn dòng nước trong bồn sắp biến thành màu đen, cô cúi đầu, cơn tức giận trong lòng từ từ bùng lên.
Tuy viện phí của bệnh viện này không phải đắt nhất nhưng cũng chẳng hề rẻ. Lúc mang thai, An Nhiên đã so sánh tất cả các bệnh viện trong thành phố Tương, cuối cùng mới chọn bệnh viện ở khu Tinh này vì khoa sản của bệnh viện này có kỹ thuật tốt nhất trong thành phố.
Kỹ thuật tốt nhất thì có ích gì chứ, môi trường và thái độ của nhân viên y tế quá tệ đã kéo thấp chất lượng tổng thể của cả bệnh viện này.
Cô quyết định lát nữa sẽ nói với bác sĩ để xin chuyển viện. Nghĩ đến con gái vẫn còn đang ở trong khoa Sơ sinh, An Nhiên lo ngại về môi trường và tố chất y tá của bệnh viện này, chưa chắc họ đã chăm sóc tốt cho con gái mình được. Cô nhất định phải xin chuyển viện!