Chương 48: Phát hiện thang cuốn

An Nhiên lập tức biết được con zombie đột nhiên xuất hiện ở tầng bốn này từ đâu chui ra rồi.

Cô cứ quên mất rằng, quầy y tá của bệnh viện này có hình chữ U. Thực ra ngay phía sau quầy y tá có một cánh cửa, vì bị quầy che khuất nên người bình thường cũng hiếm khi ra vào, thỉnh thoảng đi ngang qua chỉ thấy bên trong rất vắng vẻ, không biết là có gì.

Hơn nữa, bình thường cánh cửa này luôn đóng kín. Hai hôm trước An Nhiên đi ngang qua đây cửa vẫn đóng, hôm nay lại khéo làm sao, một cánh cửa đã bị phá hỏng.

Ngẫm lại thì Trần Kiều và Hồ Trinh cũng chẳng có tâm trạng nào mà chạy ra sau quầy y tá phá hỏng một cánh cửa như vậy, chẳng lẽ zombie đã tiến hóa đến mức có thể tự mình phá cửa rồi sao?

Mang theo mối nghi hoặc chưa có lời giải, An Nhiên gϊếŧ chết con zombie vừa bước ra từ quầy y tá, tay lăm lăm con dao gọt hoa quả đi thẳng vào trong quầy, đứng bên cánh cửa vắng vẻ kia rồi bước vào.

Bên trong cửa không có hàng tá zombie, đoán chừng đa số zombie vẫn chưa có trí khôn để nghĩ đến việc phá cửa săn mồi.

Bên trong này quả là một khung cảnh khác biệt. Tuy luôn bị quầy y tá che khuất, nhưng sau khi bước qua cánh cửa, An Nhiên mới phát hiện ra, không biết người thiết kế bệnh viện này lúc đầu nghĩ gì mà bên trong cánh cửa lại là một khoảng đất trống rộng rãi, cuối khoảng đất trống ấy có một cái thang cuốn!

Từ tầng bốn xuống tầng ba ngoài thang máy dành cho khách ra, An Nhiên không hề biết phía sau quầy y tá lại còn có một cái thang cuốn nằm ở góc khuất thế này. Thiết kế thang cuốn ở đây, bình thường có dùng được vào việc gì không?

An Nhiên thầm nghĩ dụng ý của việc thiết kế một cái thang cuốn sau quầy y tá là gì, chắc là để thuận tiện cho các bà bầu đi khám thai, lỡ sắp sinh mà không đợi kịp thang máy hoặc không leo nổi thang bộ chăng?

Như thế cũng tiện cho An Nhiên. Tuy tầng ba người đông như kiến, nhưng An Nhiên không cần đi thang bộ thoát hiểm, cứ đứng ở chỗ thang cuốn này lén nhìn xuống dưới một cái cũng tiện.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái đã giật nảy mình. Bởi vì thang cuốn có dạng bậc thang, trước khi mất điện e là đã ngừng hoạt động rồi. Zombie trước kia không biết leo cầu thang, nhưng bây giờ chúng đã tiến hóa đến mức biết leo rồi. Có mấy con zombie vì mang trong mình tinh thần "ưa khám phá", mắt thấy đã sắp leo được đến giữa thang cuốn rồi.

An Nhiên nhanh chóng rụt đầu lại, vỗ ngực thầm kêu nguy hiểm quá, may mà sáng nay phát hiện ra điều bất thường nên mới đến đây kiểm tra, nếu không nửa đêm gà gáy đang ngủ say, đợi đại quân zombie mò lên tầng bốn lúc nào cô cũng chẳng hay biết!

Khi trên lầu không có tiếng động gì, zombie dưới lầu chỉ lang thang vô định ở tầng ba. Những con zombie biết leo thang cuốn cũng chỉ có vài con, An Nhiên cứ yên lặng nấp ở chỗ góc ngoặt của thang cuốn, kiên nhẫn chờ đợi.

Dường như đã đợi rất lâu, mấy con zombie kia vẫn cứ lảng vảng ở lưng chừng thang cuốn. Vì thang cuốn đã sớm ngừng hoạt động, im lìm không một tiếng động, mấy con zombie leo được một nửa dường như đã mất hứng thú leo tiếp, có con còn bò ngược trở lại vài bước.

An Nhiên giơ con dao gọt hoa quả lên, dùng cán dao gõ nhẹ vào tay vịn thang cuốn. Mấy con zombie đang ngơ ngác trên thang lại bắt đầu tiếp tục leo lên. Con đi đầu đã đến gần An Nhiên hơn một chút, cô ngồi xổm xuống, nhìn cái đầu con zombie vừa ló ra trên thang cuốn, An Nhiên vô cùng bình tĩnh, một dao giải quyết gọn ghẽ con zombie này.

Con thứ hai cũng y như vậy!

Cứ thế mà gϊếŧ tiếp, đến một con là An Nhiên gϊếŧ một con. Thang cuốn vốn chỉ rộng có từng đó nên cùng lúc cũng không có nhiều zombie leo lên được. Dần dần, An Nhiên đã gϊếŧ được gần chục con rồi.

Cô cảm thấy hơi mệt, chưa bao giờ một hơi gϊếŧ nhiều zombie như vậy. Đây đã vượt qua kỷ lục cao nhất về số zombie cô gϊếŧ trong một lần rồi. An Nhiên lau mồ hôi trên trán, nhìn bộ đồ y tá trên người đã đen kịt pha sắc đỏ, sớm đã không còn nhận ra màu hồng nhạt ban đầu. Cô yên lặng nghỉ ngơi một lát, đợi đám zombie trên thang cuốn mất đi mục tiêu âm thanh, lúc này mới quay về phòng bệnh của mình.

Theo tình hình này, tầng ba có một lỗ hổng an ninh lớn như vậy, cho nên kế hoạch đi lên tầng sáu phải đổi thành đi xuống tầng ba. An Nhiên định nghỉ ngơi một lát rồi gọi Hồ Trinh xuống, bảo chị ấy dọn dẹp đám zombie ở tầng bốn. Nếu không đợi đến lúc cô từ từ dụ zombie từ tầng ba lên tầng bốn, tầng bốn sẽ ngập trong xác zombie, đến lúc đó ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.

Chưa đợi An Nhiên lên tầng năm tìm Hồ Trinh, chị ấy đã tự mình mang một ít đồ ăn xuống. Chị ấy đặt hết đống bánh quy và đồ ăn chín trong lòng lên giường An Nhiên, hỏi An Nhiên người đầy bẩn thỉu hôi hám:

"Trời sáng lâu rồi mà cũng không thấy em lên, em ăn gì chưa?"

"Em ăn rồi, sáng nay lúc hai người chưa dậy, em tự lấy chút đồ ăn rồi." An Nhiên nằm trên giường, tìm một túi bánh socola trong đống vật tư Hồ Trinh vừa đặt xuống, xé ra nhét vào miệng, vừa ăn vừa hỏi: "Trần Kiều đâu rồi chị? Vẫn đang ngủ à?"

"Đang tìm vật tư ở tầng năm."

Hồ Trinh kéo một cái ghế, ngồi xuống bên giường An Nhiên. Nhìn An Nhiên nằm trên giường ăn uống, chị ấy bèn thở dài, lại khuyên nhủ:

"Hai đứa đừng cãi nhau nữa. Tối qua chị cũng nói với Trần Kiều rất nhiều rồi. Bây giờ xem ra trong bệnh viện này chỉ còn lại mấy người chúng ta còn sống, bây giờ chúng ta nên đoàn kết một chút, đồng tâm hiệp lực chăm sóc tốt cho hai đứa trẻ, kiên trì chờ đợi cứu viện?"

"Vẫn còn chờ cứu viện ư?" An Nhiên nuốt miếng bánh trong miệng, để lộ chút mỉa mai nhìn Hồ Trinh, hừ một tiếng: "Dù sao thì em cũng không còn hy vọng gì vào việc chờ cứu viện nữa rồi. Nếu có cứu viện thì họ đã đến từ lâu rồi. Hơn nữa, cho dù có cứu viện đi nữa, bây giờ ngay cả tín hiệu điện thoại cũng không có, làm sao mà gửi tin tức về bệnh viện này, còn mấy người sống sót như chúng ta đã ra ngoài được?"

Tuy trong thâm tâm cô cũng ôm một tia ảo tưởng về người chồng cũ, hy vọng Chiến Luyện có thể nể tình xưa nghĩa cũ, một ngày nào đó sẽ cưỡi mây bảy sắc đến cứu cô, nhưng điều này có thực tế không? Dùng cái đầu không mấy thông minh của An Nhiên để nghĩ thử cũng biết là không hề thực tế chút nào.

"Chuyện này..." Trên mặt Hồ Trinh có chút ngẩn ngơ. Chị ấy nhìn An Nhiên, rõ ràng đã bị mấy lời của An Nhiên thuyết phục: "Vậy em nói xem, chúng ta nên làm thế nào?"

"Đương nhiên là phải tính đường ra ngoài rồi. Chị xem, đồ ăn chúng ta tìm được bây giờ càng ngày càng ít, chẳng mấy chốc sẽ không còn gì để ăn đâu, chúng ta bắt buộc phải ra ngoài tìm đồ ăn." An Nhiên hai ba miếng đã nhét hết cái bánh trong tay vào miệng, cô ngồi dậy, khoa tay múa chân với Hồ Trinh: "Xe của em đỗ ở tầng hầm, còn đầy một bình xăng. Chỉ cần chúng ta có thể đưa bọn trẻ xuống được tầng hầm là em có thể lái xe xông ra ngoài!"

Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, An Nhiên không muốn rời khỏi bệnh viện. Bởi vì cô hiện tại không biết gì về tình hình bên ngoài cả. Ở trong bệnh viện này, ít nhất cô cũng quen thuộc đường lối, có thể lợi dụng ưu thế địa hình để gϊếŧ zombie, còn có giường để ngủ, có chăn để đắp, không phải chịu cảnh mưa gió dãi dầu.