Sau khi ly hôn, Chiến Luyện cũng không đòi lại những thứ đó, anh cũng không nói rõ phải xử lý nhà và xe thế nào nên tạm thời An Nhiên ở lại đó, khi nào Chiến Luyện muốn lấy lại, cô sẽ lập tức dọn đi ngay.
Một điều khác khiến An Nhiên thấy hơi khó xử là không biết từ lúc nào, Chiến Luyện đã âm thầm chuyển vào tài khoản của cô mười vạn tệ. Việc này có ý gì đây? An Nhiên không biết, cô cũng không thể liên lạc được với anh. Cô thầm nghĩ, phải chăng mười vạn này là tiền cấp dưỡng hay là phí chia tay mà Chiến Luyện cho cô?
Hơn nữa, trước kia mỗi tháng Chiến Luyện đều tự động chuyển khoản phí sinh hoạt cho cô. Trong một năm hôn nhân, mỗi lần liên lạc được với cô qua WeChat, anh liền gửi cho cô mấy bao lì xì vài nghìn tệ, cứ như thể trong bao lì xì không phải là tiền, mà chỉ là một dãy số vậy. Cộng tất cả những khoản chưa dùng đến này lại, trong tay cô ít nhất cũng có hai ba mươi vạn.
Một quân nhân bình thường mà lại có nhiều tiền như vậy sao?!
Từ nhỏ, đầu óc cô đã không được lanh lợi cho lắm, thành tích khi đi hoc cũng chỉ ở mức trung bình - yếu. Ngược lại, Chiến Luyện tốt nghiệp trường quân đội, nếu anh không đi lính thì với số điểm đó có thể vào thẳng Thanh Hoa Bắc Đại cũng không chừng. Còn cô ư? Bắc Đại Thanh Điểu!
(Bắc Đại Thanh Điểu là trường kết hợp học + kỹ năng + việc làm, đào tạo chuyên sâu về Công nghệ thông tin do Đại học Bắc Kinh thành lập. Chú thích được tạo bởi người dịch - Bánh Gạo)
Vì vậy An Nhiên không thể nghĩ được những chuyện phức tạp đó. Cô nghĩ đơn giản rằng cuộc hôn nhân này là do cô chủ động muốn ly hôn trước. Trong mối quan hệ này, ngoài việc không thường xuyên về nhà, với thân phận là người chồng, Chiến Luyện cũng không làm điều gì có lỗi với cô. Tiền anh cho cô, cô phải trả lại.
Số tiền này phải trả lại cho Chiến Luyện, nhưng cô lại không liên lạc được với anh. Những công cụ liên lạc thời đại mới như WeChat, QQ, trong ba tháng cuối cùng cãi nhau đó, anh đã chê cô suốt ngày lải nhải đòi ly hôn rất phiền phức nên đã sớm chặn cô rồi. Vì vậy, cô có lòng muốn trả tiền, nhưng không có cách nào để trả.
Nên bây giờ cứ coi như cô tạm thời trưng dụng số tiền này vậy, chuyện sau này để sau này hãy nói.
Hiện tại, An Nhiên đang tạm dùng tiền của Chiến Luyện, cô không thiếu tiền.
Lúc lựa chọn bệnh viện, cô đã nghiên cứu và thấy ở đây có dịch vụ chăm sóc sau sinh giá một vạn tệ một tháng, khá đắt. Nhưng dù sao phụ nữ ở cứ nên được chăm sóc tốt, nếu không lấy đâu ra sức khoẻ để chăm con?
Cô cân nhắc thuê một người chăm sóc ở bệnh viện và sau khi về nhà, để cô có thể qua tháng cữ này suôn sẻ.
Sau đó, trong thời gian chăm con, cô có thể mở một cửa hàng trên Taobao để làm kinh doanh online gì đó. Cùng lắm thì đợi đến khi con đi nhà trẻ thì cô sẽ ra ngoài tìm việc.
Nghĩ về tương lai như vậy, trái tim đang trống rỗng vì con không ở bên cạnh của cô bất giác được lấp đầy. Cô tự cổ mình, cô phải ráng lên, nỗ lực làm một người mẹ kiên cường. Cô nhất định sẽ là một người mẹ tốt!
"Giường... số... 16, cô... tên... gì?"
Bên giường An Nhiên vang lên giọng của một cô y tá trẻ, giọng cô ta ngắt quãng, kéo dài. Vừa hỏi vừa vén một bên rèm phía giường An Nhiên lên.
An Nhiên quay người lại, cô định trả lời thì bất ngờ đối diện trực tiếp với khuôn mặt lộ ra đằng sau lớp khẩu trang của y tá khiến cô khϊếp sợ.
Lớp da không bị khẩu trang che có màu đen xì, trên trán còn có những đường gân xanh xám xịt, chúng còn đang phập phồng. Phải nói thế nào đây, lớp da của y tá này trông như người chết vậy.
Cô y tá này bị làm sao vậy? An Nhiên sợ đến mức nhất thời không nói nên lời.
Cô ta cứ đứng sững ở mép giường, đôi mắt như bị phủ một lớp tro tàn nhìn chằm chằm vào An Nhiên một cách vô hồn, vẻ mặt hơi mơ màng, dường như chính cô ta cũng không biết mình đến đây để làm gì.