Chương 47: Mất điện

"Ngủ đi, ngủ dậy là trời sáng rồi."

An Nhiên thở dài, bây giờ còn biết làm sao đây? Cô đâu phải thợ điện!

Cô đành ngả lưng xuống đệm, nhắm mắt lại. Đang định ngủ tiếp thì trên hành lang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng mở cửa an toàn. Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân từ xa chạy lại gần, bên cửa vang lên tiếng khóc của Trần Kiều:

"Hồ Trinh, Hồ Trinh, chị ở đâu, tôi sợ quá, tất cả tối đen rồi, tôi sợ lắm, chị đang ở đâu? Dưới lầu còn có tiếng zombie đang gào thét."

"Ở đây."

Hồ Trinh gọi một tiếng, mắt hơi thích ứng với bóng tối một chút. Nhờ ánh trăng và ánh sao ngoài cửa sổ, chị ấy nhìn thấy một bóng người dáng điệu đà thon thả đang mò mẫm đi vào từ ngoài cửa, đúng là Trần Kiều rồi.

An Nhiên đang nằm trên đệm trở mình, nhắm mắt mặc kệ Trần Kiều. Ban ngày cô mới cãi nhau với Trần Kiều một trận, lúc này chẳng muốn đoái hoài gì đến cô tiểu thư đỏng đảnh này cả.

Nhưng Hồ Trinh mềm lòng, chị ấy là một người quá tốt bụng, bèn đứng dậy kéo Trần Kiều vào, để cô ta tránh đám hoa cỏ mọc lung tung dưới đất và giường trẻ em, đi tới khu vực mà chị ấy và An Nhiên đang trải đệm dưới đất. Chị ấy để Trần Kiều ngủ ở chỗ của mình, cũng tức là ngủ sát ngay cạnh An Nhiên.

Ngủ cùng một kẻ đáng ghét như vậy, An Nhiên đương nhiên không ngủ được. Cô đứng dậy, nói với Hồ Trinh trong bóng tối: "Chỗ của em nhường cho chị ngủ đấy."

"Thế còn em?"

Hồ Trinhkhó xử, nhưng An Nhiên đã mò được hai con dao gọt hoa quả đặt bên cạnh chậu hoa cẩm chướng, đi thẳng đến bên giường của Oa Oa, đẩy chiếc nôi của Oa Oa ra ngoài.

Thế giới bên ngoài loạn lạc như vậy, thực ra An Nhiên cũng chẳng muốn tranh cãi với Trần Kiều nữa. Có thời gian cãi cọ đó, thà ra ngoài tìm chút vật tư, gϊếŧ vài con zombie còn hơn.

Vì vậy cô đưa Oa Oa mò mẫm trong bóng đêm chuyển từ tầng năm xuống tầng bốn, trở về phòng bệnh của mình. Cô đặt Oa Oa vào chiếc nôi bên cạnh giường bệnh, trong bóng tối một mình nếm trải cảm giác cô độc này.

Rồi cứ thế ngủ thϊếp đi lúc nào không hay.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, bốn bề đều tối om om. Oa Oa đói nên tỉnh giấc, bắt đầu gào khóc. An Nhiên ngồi dậy trên giường, bế con ra khỏi nôi, vén áo lên cho con bú, tay còn lại thì mở tủ đầu giường ra, bắt đầu kiểm kê vật tư của mình.

Trong tủ đầu giường của cô chẳng có gì mấy, các loại vitamin, canxi, sắt, kẽm bổ sung trong thai kỳ đều đã uống gần hết. Vì phải một mình đến bệnh viện sinh con nên lúc đi, cô không mang theo đồ đạc quý giá, tất cả vật tư đều nhét vào túi đồ sơ sinh, sau khi nhập viện thì cất vào tủ đầu giường.

Ngoài ra còn có nửa túi đồ cho sản phụ chưa dùng hết. Sản dịch thì vẫn cứ ra, nhưng An Nhiênđã mặc kệ đời rồi. Quản gì chuyện còn sản dịch hay không, đằng nào cũng bẩn đến thế này rồi, dùng hay không dùng băng vệ sinh cũng bẩn như nhau, thà không dùng cho thoáng còn hơn.

Số còn lại là vài bộ đồ ngủ sạch sẽ. Hiện tại đang là mùa thu, An Nhiên chuẩn bị toàn là quần áo dài tay. Sợ lúc xuất viện trời trở lạnh, cô còn chuẩn bị thêm một chiếc áo khoác len. Còn những thứ cần dùng khi ở cữ, An Nhiên chẳng chuẩn bị món nào.

Cô cứ nghĩ sẽ thuê bảo mẫu, nên chuẩn bị hay không cũng thế, sau này cứ nhờ bảo mẫu hướng dẫn là được.

Bên trong túi đồ sơ sinh còn có sổ hộ khẩu, chứng minh thư, giấy nhập viện, thẻ ngân hàng, chìa khóa xe, những thứ này phải cất kỹ, đợi khi nào quay trở về xã hội loài người biết đâu vẫn cần dùng.

An Nhiên thẫn thờ tính toán, chẳng biết Oa Oa đã ăn no từ lúc nào, miệng ngậm ti An Nhiên nhắm mắt ngủ. Cô rút ti mình ra khỏi miệng Oa Oa, thấy con bé nhắm mắt bĩu môi chực khóc, An Nhiên lại nhét cái núʍ ѵú giả vào miệng con.

"Con phải mau ăn chóng lớn nhé, mẹ chỉ mong con lớn lên thật khỏe mạnh."

Vươn bàn tay đen nhẻm ra, An Nhiên xoa xoa đám tóc trên đỉnh đầu Oa Oa. Tóc của bé con rất ít, lơ thơ, nhưng sờ vào lại cảm thấy mềm mại đến bất ngờ.

An Nhiên không kìm được rớt nước mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô của Oa Oa, cô cảm thấy bé con của cô thật đáng thương, sinh ra không gặp thời thì chớ, ngay cả việc có sống sót nổi hay không cũng là một vấn đề.

Cho nên, vì để Oa Oa có thể sống sót rời khỏi bệnh viện này, dù thế nào cô cũng phải trân trọng cái mạng này. Bây giờ không thể chết, nếu có chết, ít nhất cũng phải đợi đến khi cùng Oa Oa ra khỏi bệnh viện này đã.

Ngoài cửa có tiếng bước chân đi lại, An Nhiên nghĩ chắc là Hồ Trinh hoặc Trần Kiều đi xuống. Cô ngồi quay lưng về phía cửa phòng bệnh, nhìn Oa Oa trong lòng, không hề ngoảnh đầu lại.

Cánh cửa phòng vốn không đóng chặt bị khẽ đẩy ra, tiếng bước chân của người phía sau cảm giác như lê lết. Trong đầu cô có một dây thần kinh nào đó bỗng nhiên căng lên như dây đàn. An Nhiên nghiêng đầu, liếc mắt nhìn qua khóe mắt, vừa nhìn thấy kẻ phía sau, cô kinh hãi tột độ!

Phía sau nào phải là Hồ Trinh hay Trần Kiều mà là một con zombie!

Ngay trong khoảnh khắc An Nhiên quay đầu lại, con zombie phía sau đã lao thẳng về phía cô. Cô ôm Oa Oa nhảy dựng lên, nhìn con zombie vồ hụt ngã xuống giường, liền dùng chăn trùm kín cuốn nó lại, nhanh chóng đặt Oa Oa sang giường của Hồ Trinh, chộp lấy con dao gọt hoa quả trên tủ đầu giường, nhảy lên giường số 16, cưỡi lên người con zombie, giơ dao lên, đâm liên tiếp vào con zombie đang giãy dụa trong chăn cho đến chết.

Trong căn phòng lờ mờ tối, An Nhiên lặng lẽ đứng bên giường mình, nhìn cái xác zombie nằm trên đó, cô nhíu chặt mày.

Có gì đó không ổn, rõ ràng cô đã dọn sạch zombie ở tầng bốn rồi, con zombie này ở đâu mò vào phòng bệnh của cô? Chính vì cô khẳng định tầng bốn không còn zombie nên mới không đóng chặt cửa phòng mà nằm ngủ luôn. Nếu cô đóng chặt cửa, lúc này chắc chắn con zombie đó không thể mò vào được. Vậy con zombie này từ đâu chui ra?

Nghĩ mãi không ra, An Nhiên lại xốc lại tinh thần. Nhân lúc Oa Oa đang mυ"ŧ núʍ ѵú giả tạm thời rất yên tĩnh, cô bế Oa Oa lên tầng năm một chuyến. Hồ Trinh và Trần Kiều đều chưa tỉnh, An Nhiên liền lấy chút đồ ăn, xuống tầng bốn, đặt Oa Oa trở lại phòng bệnh, khóa chặt cửa nẻo. Cô vừa xem mấy tờ rơi quảng cáo dọc đường, vừa bắt đầu đi dạo quanh tầng bốn, kiểm tra từng ngóc ngách một.

Trong bệnh viện thường để mấy tờ rơi tuyên truyền kiến thức chăm sóc sức khỏe, ví dụ như khoa Sản ở tầng bốn, khắp nơi đều có thể thấy những bảng tin treo trên tường, bên trong đặt mấy tờ rơi khuyến khích nuôi con bằng sữa mẹ, còn có cả quảng cáo bổ sung dầu gan cá cho trẻ sơ sinh.

An Nhiên lật xem mấy tờ rơi dọc đường, trong lòng thầm nghĩ, nuôi con bằng sữa mẹ thì cô làm được rồi, còn cái vụ dầu gan cá cho trẻ sơ sinh này, hình như cô vẫn chưa cho Oa Oa uống.

Có nên đi thu thập một ít dầu gan cá không nhỉ?

Vừa nghĩ như vậy, bất giác cô đã đi đến bên cạnh quầy y tá tầng bốn. Bình thường khi đến đây, An Nhiên đều sẽ đi thẳng qua quầy y tá để sang phía bên kia hành lang, nhưng hôm nay, cô vừa mới đi đến bên cạnh quầy, một con zombie liền từ cái cửa phía sau quầy y tá lù lù bước ra.