Chương 46: Không dung túng cho kẻ không biết điều

Trong phòng bệnh, trên giường của Trần Kiều chất đầy đồ ăn: các loại bánh quy, bánh ChocoPie, socola, tất cả đều là do cô ta nhân lúc An Nhiên và Hồ Trinh ở tầng năm, tự mình chạy ra ngoài thu thập được.

Thấy An Nhiên hùng hổ đi vào cửa, Trần Kiều liền đứng dậy khỏi giường, nhìn thẳng vào An Nhiên, trừng mắt quát:

"Vào không biết gõ cửa à? Cô bị bệnh hả?"

"Đưa cho tôi ít đồ ăn!" An Nhiên không nói nhảm với Trần Kiều, đứng ở cửa nói thẳng mục đích đến.

Trần Kiều lại bật cười, tỏ ra vẻ vô lại và nũng nịu của con gái, ý là không cho, cô ta ngứa mắt cái vẻ kiêu ngạo của An Nhiên đấy, thì làm sao?

Đương nhiên cô ta muốn gây khó dễ cho An Nhiên một chút, bèn nói:

"Dựa vào đâu chứ? Đống đồ này là tôi tìm được, dựa vào đâu tôi phải đưa cho cô?"

Được, không cần nói gì nữa. An Nhiên lao lên, xông thẳng tới trước như một bà chằn, chặn ngay bên giường Trần Kiều. Cái dáng vẻ hung hăng đó cũng khiến người ta cảm thấy hơi sợ hãi. Không đợi Trần Kiều ngỡ ngàng chửi bới, cô đã cao giọng:

"Trần Kiều! Tôi là người đã từng gϊếŧ zombie, trong hơn mười ngày qua, số zombie ở tầng bốn tầng năm bị tôi gϊếŧ cũng không dưới hai trăm con rồi, tôi không ngại gϊếŧ thêm một con người là cô đâu. Lần sau, nếu cô còn không biết rõ tình hình như vậy nữa, tôi sẽ cho cô một dao luôn cho đỡ phiền!"

Hiện tại, động đến đồ ăn thức uống là thứ rất dễ khiến người ta nhạy cảm. Đồ ăn có hạn, tổng cộng cũng chỉ có từng này, nếu ai còn chiếm giữ đồ ăn mà làm cao, chẳng khác nào ép người ta vào đường chết!

"Cô dám!" Trần Kiều bị An Nhiên dọa, nước mắt bất giác trào ra, cô tanhìn An Nhiên đầy căm hận nói: "Cô làm như vậy là phạm pháp."

"Phạm pháp?" An Nhiên ngẩng đầu, cười lớn như thể không còn gì để mất: "Ở cái nơi mọi thứ đã sụp đổ thế này, tôi làm cái gì cũng hợp lý hết!"

Cô có chút khí thế "chính quyền đẻ ra từ nòng súng". Mắt thấy Hồ Trinh không có chí khí, lúc nào cũng giữ hình tượng người tốt để dung túng cho Trần Kiều, An Nhiên cảm thấy nếu mình không tỏ ra mạnh mẽ một chút, chỉ sợ sau này Trần Kiều sẽ càng ngày càng quá đáng.

Cô ta chẳng làm gì sất, nhưng lại có tư tưởng ai tìm được vật tư thì là của người đó. Cô cần phải dập tắt suy nghĩ này ngay, nếu không Trần Kiều sẽ được nước lấn tới.

Thực ra, An Nhiên cũng bị chính thái độ cứng rắn của mình làm cho kinh ngạc. Chắc là do đã gϊếŧ zombie nhiều quá rồi. Trước kia, ngay cả lúc cãi nhau với chồng cũ cô còn hơi thiếu tự tin. Vậy mà lúc này, cô lại vừa to tiếng quát vừa đe doạ Trần Kiều. Cô không biết mình như này có gọi là kẻ xấu không.

Nhưng nếu không trở nên xấu xa, làm sao cô có thể vừa gϊếŧ zombie lại vừa phải chịu đựng sự bắt nạt của Trần Kiều.

Sau đó, thấy Trần Kiều còn định cãi cùn, An Nhiên liền rút thẳng con dao gọt hoa quả trong tay ra, chĩa vào Trần Kiều. Trần Kiều quả nhiên mím môi, sợ hãi trốn sang một bên không nói gì nữa. Chính vào lúc này, An Nhiên đã nhận ra lợi ích của bạo lực.

Cô nhận ra rằng, chỉ cần trong tay có dao, gặp phải bất cứ chuyện gì không thể thương lượng, cứ trực tiếp lấy dao ra nói chuyện, mọi lý lẽ sẽ trở nên trôi chảy hơn rất nhiều.

Sau đó An Nhiên nghiêng đầu, nói với Hồ Trinh đang đầy vẻ lo lắng phía sau: "Cầm lấy đồ, chị em mình về tầng năm."

Hồ Trinh không động đậy, vẻ mặt có chút do dự. An Nhiên quay đầu nhìn chị ấy một cái, quát: "Nhanh lên đi, con trai A Văn của chị còn ở trên lầu, giờ này không chừng nó tỉnh rồi đấy."

Vừa nghe thấy A Văn có thể sẽ tỉnh, Hồ Trinh không còn do dự nữa, chị ấy lập tức bước lên, tìm một cái túi nilon to trong tủ đầu giường giường số 17 của mình, gom hết đống vật tư trên giường Trần Kiều vào trong túi. Sau đó chị ấy do dự một chút, liếc nhìn An Nhiên, rồi lấy từ trong túi nilon ra một gói bánh quy socola chưa bóc, đặt lên giường Trần Kiều.

An Nhiên nhìn động tác của Hồ Trinh, cô không nói gì. Trên thực tế, cô cũng không muốn ép Trần Kiều vào đường cùng, cô mới trải qua tận thế chưa đến mười mấy ngày, vẫn còn ôm hy vọng với xã hội loài người, trong lòng cô vẫn còn chút mềm yếu.

Đợi đến khi một giường vật tư đều bị Hồ Trinh thu dọn gần xong, An Nhiên dẫn Hồ Trinh xoay người rời đi. Ra khỏi cửa phòng bệnh liền nghe thấy Trần Kiều òa khóc nức nở ở sau lưng. Cô ta chỉ vào lưng An Nhiên, dường như không chịu đựng nổi nữa, vừa khóc vừa gào lên:

"An Nhiên! Đồ khốn nạn, tôi hận cô, ghét cô."

"Tôi cũng rất ghét cô!" An Nhiên nghiêng người, quay đầu liếc Trần Kiều một cái rồi xoay người bỏ đi.

Hồ Trinh ở phía sau thở dài, lắc đầu, tay xách túi đồ ăn lớn, đuổi theo bước chân An Nhiên. Hai người vào cầu thang thoát hiểm, Hồ Trinh mới nói:

"An Nhiên à, Trần Kiều ấy mà, tuy có hơi tiểu thư, nhưng tâm địa cũng không xấu, chị em mình làm vậy, khéo nó sẽ chết đói mất."

"Vâng, tâm địa không xấu. Chẳng phải chị đã cho cô ta bánh quy rồi sao? Sao mà chết đói được."

An Nhiên đi phía trước, trong lòng không cho là đúng. Dù sao bất kể sau này cô có cho Trần Kiều đồ ăn hay không, cuối cùng Hồ Trinh cũng sẽ cho thôi, nên Trần Kiều sao mà chết đói được? Ngẫm nghĩ câu nói này của Hồ Trinh, An Nhiên dừng bước, một chân giẫm lên bậc thang, ngẩng đầu nhìn cầu thang xoắn ốc, im lặng hồi lâu mới nói:

"Em lớn lên nhờ ăn cơm trăm họ, chị nói liệu tất cả những người cho em miếng cơm đó tâm địa đều không xấu không? Đó là vì họ có dư thừa đồ ăn, nhưng nếu bản thân họ chỉ có thể ăn no bảy phần, liệu họ có sẵn lòng chia cho chị năm phần không?"

Khi đó, mọi người đều chưa đến bước đường đó mà thôi.

Sau đó An Nhiên im lặng đi lên lầu, phía sau Hồ Trinh cũng trầm mặc như vậy. Đến tầng năm liền loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của Oa Oa và A Văn, hai đứa trẻ đều đã tỉnh.

Đợi đến khi cho bọn trẻ ăn no, thay bỉm mới rồi dỗ ngủ xong xuôi, An Nhiên và Hồ Trinh ôm mấy cái chăn trải bên cạnh mấy chậu hoa, cứ thế nằm ngủ trên sàn trong văn phòng bác sĩ tầng năm.

Trời tối dần, một đêm từ từ trôi qua. An Nhiên trở mình, trong giấc ngủ mu bàn tay cô nhấc lên, chạm vào chậu hoa cẩm chướng bên cạnh. Dường như bị lá cây cẩm chướng gãi nhẹ vào mu bàn tay, cô quơ quơ tay trong mơ, kết quả chiếc lá kia không chịu buông tha, tiếp tục vuốt ve cô, giống như đang sàm sỡ vậy. Thế này thì quá đáng rồi, một chiếc lá mà cũng biết trêu ghẹo con người sao?

An Nhiên bừng tỉnh, ngồi bật dậy, bực bội nhìn chằm chằm chậu hoa cẩm chướng bên tay, đóa hoa kiều diễm, lá cây bất động, ai trêu ghẹo cô chứ? Tự mình đa tình!

Trên trần nhà, bóng đèn cứ nhấp nháy liên hồi. An Nhiên mơ màng nheo mắt lại, ánh sáng lúc sáng lúc tối khiến cho mắt cô vô cùng khó chịu. Đợi đến khi cái bóng đèn nhấp nháy kia tắt hẳn, cô mới từ từ thích ứng được, rồi ngồi ngẩn người trên đệm.

Hồ Trinh nằm bên cạnh cũng tỉnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa đang mở, sau đó nhìn An Nhiên đang ngồi dậy, hỏi: "An Nhiên, xảy ra chuyện gì vậy?"

"Mất điện rồi!"

An Nhiên dụi dụi mắt, nhìn màn đêm tối đen như mực không thấy năm ngón tay, cơ thể hơi run rẩy. Mất điện rồi, đối với một người từ khi sinh ra đã sống trong thế giới có điện mà nói, không có điện có nghĩa là gì?

Có nghĩa là cái gì cũng không nhìn thấy!

Hồ Trinh bên cạnh cũng hơi hoảng loạn, trong bóng tối nắm lấy vai An Nhiên, sốt ruột hỏi: "Làm sao bây giờ An Nhiên, mất điện rồi, làm sao bây giờ?"