Chương 45: Vật tư tầng 4

An Nhiên đứng bên ngoài cửa cầu thang thoát hiểm nhìn vào trong, số lượng zombie trong khoa Nhi cũng giống như cô tưởng tượng. Tuy cũng không ít, nhưng tuyệt đối không nhiều bằng bên khoa Sơ sinh, tương đương với số lượng zombie ở khoa Sản, cũng không khó đối phó lắm. Dù An Nhiên có yếu đến đâu thì cũng đã là người từng gϊếŧ qua zombie ở hai tầng lầu rồi, cô không ngán.

An Nhiên cảm thấy chuyện này rất dễ giải quyết!

Cô giơ cây kéo đã hơi cùn trong tay lên, kéo cửa an toàn ra. Cánh cửa nặng nề phát ra một tiếng "cót két", mấy con zombie gần đó đều quay đầu lại.

An Nhiên lặng lẽ lách người vào trong, dán sát cửa an toàn di chuyển về phía chân tường. Một con zombie đi ngang qua trước mặt cô, An Nhiên giơ kéo lên, đâm một nhát vào trán con zombie đó. Con zombie ngã gục xuống, tiếng ngã xuống đất thu hút một con zombie gần nhất. An Nhiên rút kéo ra, chuẩn bị tặng cho con zombie đang lao tới một nhát nữa.

Nhưng cô bất ngờ phát hiện ra, phần lưỡi của cây kéo đã biến mất, chỉ còn lại hai cái tay cầm trọc lóc!

Cô hơi kinh ngạc nhìn cái tay cầm trong tay, thầm chửi thề một tiếng, cái quái gì vậy? Sau đó mắt thấy con zombie gần đó đã lao tới, An Nhiên bỗng nhiên như có thần hỗ trợ, lộn một vòng vụng về tại chỗ, sượt qua chân zombie đến cửa an toàn, đẩy cửa chạy vọt vào cầu thang thoát hiểm.

Cánh cửa an toàn dày nặng đóng "rầm" một tiếng sau lưng An Nhiên, ngăn cách mấy con zombie phía sau cánh cửa. Những con zombie này đều do người biến thành, tuy ăn thịt người uống máu người, nhưng về mặt sức lực cũng chưa chắc đã lớn hơn người bình thường bao nhiêu. Hơn nữa bọn chúng không có trí khôn, không biết nắm bắt phương pháp. Chỉ một cánh cửa an toàn cỏn con, bọn chúng chỉ biết thô bạo húc vào, chứ không thông minh để biết vặn tay nắm cửa.

An Nhiên cầm theo cái quai kéo vội vàng chạy xuống tầng năm thì gặp Hồ Trinh đang kéo lê một cái xác zombie ở cửa cầu thang.

Hồ Trinh thấy cô nhễ nhại mồ hôi chạy xuống liền vứt cái xác zombie trong tay ra, lo lắng đi tới nhìn An Nhiên hỏi:

"Sao thế? Em có bị thương không?"

"Không ạ!" An Nhiên lắc đầu, giơ cái tay cầm trong tay cho Hồ Trinh xem: "Chị còn dao gọt hoa quả không?"

An Nhiên cũng không ngờ đây là kéo y tế mà lại không bền như vậy.

"Hả? Haha."

Hồ Trinh không nhịn được cười hai tiếng, sau đó mới phát hiện ra, trong hoàn cảnh sinh tồn như thế này, An Nhiên đang nỗ lực vì sự an nguy của tất cả mọi người, chị ấy cười lúc này quả không thích hợp. Sau đó Hồ Trinh lắc đầu, nghiêm túc nhìn An Nhiên nói:

"Hết rồi, nhưng một bệnh viện lớn thế này, chắc cũng tìm ra được vài con dao gọt hoa quả thôi. Không có dao gọt hoa quả thì cũng sẽ có kéo phẫu thuật các loại, để chị thử đi tìm cho em. Em nghỉ ngơi một chút đi, chuyện tìm vật tư cứ giao cho chị."

"Vâng, cảm ơn chị."

An Nhiên cười với Hồ Trinh một cái, vứt cái tay cầm trong tay đi, đi thẳng về văn phòng bác sĩ để thăm Oa Oa và A Văn. Từ khi có Hồ Trinh, quả nhiên hai đứa trẻ được chăm sóc tốt hơn hẳn. Sau khi An Nhiên lên tầng sáu, bỉm của Oa Oa và A Văn đều đã được thay mới, chăn của hai đứa nhỏ cũng được tém gọn gàng, lúc này cả hai bé con đều đang ngủ rất ngon.

Gϊếŧ zombie xong quay về không cần dỗ trẻ con, ngày tháng thế này quả thực là thiên đường. An Nhiên đang sống trong thiên đường, cô hí hửng chạy lại bên cạnh mấy chậu hoa của mình, ngắm nghía hoa cỏ và cây bơ giống. Bởi vì không ăn no căng, trong tay không có dị năng, cô cũng chỉ đứng nhìn, coi như thưởng thức vậy.

Một lát sau, Hồ Trinh đi xuống tầng bốn một chuyến, thật sự tìm thấy hai con dao gọt hoa quả. Chị ấy đưa cho An Nhiên, cười nói: "Bà bầu bây giờ đều thích ăn hoa quả, chị tìm đại cũng ra được hai con. Còn có mấy loại dao chuyên dụng gọt vỏ nhưng không dùng được, dao phẫu thuật thì phải vào phòng phẫu thuật, còn kéo phẫu thuật thì chắc không dễ dùng bằng dao gọt hoa quả đâu. Em cầm tạm hai con dao gọt hoa quả này dùng chữa cháy trước đi, quay lại chị sẽ đi tìm tiếp."

An Nhiên nhận lấy hai con dao gọt hoa quả của Hồ Trinh, cầm trong tay ướm thử trọng lượng, thầm nghĩ vẫn là Hồ Trinh tỉ mỉ hơn, lúc ở tầng bốn mắt cô chỉ chăm chăm nhìn vào đồ ăn. Thế là ánh mắt cô sáng lên, cười với Hồ Trinh:

"Cái này còn đắt hơn con dao gọt hoa quả chị mua đấy!"

"Đương nhiên rồi, con dao của chị có chín tệ chín thôi." Hồ Trinh cũng cười, nhìn An Nhiên thành thạo rút một con dao ra, chị ấy thở dài: "Thực ra tiền nhà chị mấy năm nay đều đổ vào làm thụ tinh ống nghiệm hết rồi, để có một đứa con, chị với chồng chị đều rất tiết kiệm."

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên nặng nề, An Nhiên nghe Hồ Trinh nói vậy cũng không biết nên nói gì cho phải.

Giống như cô, hồ đồ tự đưa mình đến vùng Tây Bắc, lên giường với chồng cũ là dính bầu, nhưng trên đời này có rất nhiều người chỉ muốn sinh một đứa con mà khó khăn trăm bề, khó lắm mới mang thai, sinh xong rồi nói mất là mất.

Đó là một sự tuyệt vọng không thể diễn tả bằng lời, cuối cùng An Nhiên cũng thấu hiểu phần nào cho Hồ Trinh, chị ấy thực sự đã rất nỗ lực, rất nỗ lực để buông bỏ.

"Đừng nghĩ nữa, chị không nghĩ nữa đâu." Người đầu tiên phấn chấn trở lại là Hồ Trinh, chị ấy tươi cười nhìn An Nhiên, hít mũi một cái: "Vật tư ở tầng bốn gần như đã bị Trần Kiều tìm sạch rồi, chị em mình cố lên!"

"Cô ta tìm sạch vật tư rồi á?" Lúc đầu An Nhiên nghe không hiểu, hỏi lại Hồ Trinh một câu, rồi lại nói: "Thế cô ta có cho chúng ta ăn không?"

"Người này." Hồ Trinh ngẫm nghĩ, khó xử nhìn An Nhiên: "Con người Trần Kiều thế nào em cũng biết mà, có lẽ theo ý của Trần Kiều thì ai tìm được vật tư là của người đó, cho nên cô ta tìm phần của cô ta, chúng ta tìm phần của chúng ta."

An Nhiên vừa nghe xong, suýt chút nữa thì cầm dao gọt hoa quả xuống đâm cho Trần Kiều vài nhát. Zombie là do cô gϊếŧ, tầng bốn là do cô dọn dẹp, Trần Kiều chẳng làm gì cả, dựa vào đâu mà độc chiếm toàn bộ vật tư? Thời buổi này, một chút đồ ăn chính là cái mạng đấy.

Vừa có suy nghĩ như vậy, An Nhiên tay cầm hai con dao gọt hoa quả, xoay người đi về phía cầu thang thoát hiểm. Hồ Trinh ở phía sau vội vàng kéo tay cô lại, hỏi:

"Đừng, em đừng cãi nhau với cô ta, con người cô ta không nói lý lẽ, chúng ta không cần chấp nhặt với cô ta. Hơn nữa cô ta cũng chưa nói rõ là muốn độc chiếm chỗ đồ ăn đó, chúng ta muốn ăn thì vẫn có thể hỏi cô ta lấy mà. Nếu em không hài lòng với cách phân chia vật tư như vậy, cứ nói lý lẽ đàng hoàng là được."

"Em không động thủ với cô ta đâu, chị yên tâm."

An Nhiên gạt tay Hồ Trinh ra, nhấc chân đẩy cửa an toàn đi vào cầu thang, sa sầm mặt mũi đi xuống tầng bốn. Lời này của Hồ Trinh nghe cũng thật nực cười, Trần Kiều chưa từng làm gì cả, dựa vào đâu mà thu gom hết tất cả đồ ăn lại rồi bắt An Nhiên phải đi xin?

Nghĩ đến cái bộ mặt đó của Trần Kiều, An Nhiên mà đi hỏi Trần Kiều lấy vật tư, chắc chắn sẽ bị cô ta gây khó dễ.

Zombie cả tầng này đều do An Nhiên gϊếŧ, muốn lấy thì cũng phải là Trần Kiều xin An Nhiên, chứ không phải An Nhiên đi xin vật tư từ Trần Kiều.

Dẫm lên xác zombie trên mặt đất suốt dọc đường đi, An Nhiên đạp tung cửa phòng bệnh của Trần Kiều. Phía sau, Hồ Trinh sợ cô và Trần Kiều gây gổ nên cũng vội vàng đi theo sau lưng An Nhiên xuống dưới.