Chương 44: Đi lên khoa nhi tầng sáu

Hồ Trinh đang bế A Văn, trên khuôn mặt tuy hơi cười nhưng ẩn chứa nỗi đau âm ỉ. Chị ấy biết bé con trong lòng không phải con ruột của mình, nhưng những ngày qua, chị ấy cũng rất nỗ lực coi A Văn như con ruột. Chuyện này cần thời gian, đây không phải chuyện có thể quên đi trong ngày một ngày hai.

An Nhiên không nói thêm gì nữa, cô rũ mắt xuống, lúc này quả thực không biết nên nói gì mới tốt. Những lời cô định nói, ví dụ như hãy quên bé con không có duyên với chị ấy đi, sau này cứ coi A Văn là con ruột, những lời này bản thân Hồ Trinh cũng hiểu. Nhìn bộ dạng Hồ Trinh thế này, chị ấy cũng đang rất cố gắng quên đi bé con kia.

"Đúng rồi, chị có thể giúp gì cho em không?" Bầu không khí hơi trầm lắng, Hồ Trinh khách sáo hỏi.

Chị ấy hít sâu một hơi, bế A Văn nhìn quanh một vòng, thấy An Nhiên không trả lời, lại nhìn đám cây xanh và hoa tươi tốt phía sau An Nhiên, thắc mắc hỏi một câu: "Mấy cây hoa và trầu bà này trông tươi tốt thật đấy, sao chúng vẫn còn sức sống thế nhỉ?"

An Nhiên quay đầu lại, nhìn theo ánh mắt của Hồ Trinh, rồi lại quay đầu lại, cô nhún vai, không trực tiếp giải thích về những thứ này, chỉ nói như thể thuận miệng:

"Đúng vậy, vẫn tươi, rất đẹp.”

Không phải cô muốn giấu giếm Hồ Trinh điều gì, mà vì chuyện xảy ra trên người cô, ngay cả bản thân cô còn chưa làm rõ được.

Nói ra sợ Hồ Trinh sẽ giống như Trần Kiều, đều dùng ánh mắt như nhìn quái vật để nhìn cô. Trong một bệnh viện lớn chỉ còn lại vài người sống sót thế này, ngày nào cũng bị hai người cùng trang lứa nhìn như vậy, An Nhiên cảm thấy chẳng thú vị chút nào.

Sau đó, An Nhiên nói với Hồ Trinh: "Em định dọn dẹp tầng năm một chút, rồi đi lên tầng sáu."

Tầng sáu là khoa nhi, trẻ con ở đó đều khá lớn rồi, khi đến nằm viện thường chỉ có một hai người nhà đi cùng. Lúc tận thế ập đến trời còn chưa sáng, cho nên đi lên tầng sáu tốt hơn đi xuống tầng ba khoa khám thai. Số lượng người ở khoa khám thai ước chừng còn nhiều hơn gấp mấy lần so với khoa sơ sinh ở tầng năm.

Sở dĩ ước tính như vậy là vì mỗi lần An Nhiên đến bệnh viện này khám thai, bất kể dậy sớm thế nào, đến sớm ra sao, thì số thứ tự lấy được thường cũng phải sau một hai trăm rồi. Có người nhà thai phụ vì muốn để thai phụ được khám sớm nên đã chạy đến bệnh viện xếp hàng lấy số từ rất sớm, khi trời còn chưa sáng.

Đặc biệt là mấy năm nay sau khi nhà nước cho phép sinh con thứ hai, thứ ba, mỗi gia đình đều được phép sinh trên hai con, nên số lượng thai phụ tăng vọt.

Ở khoa khám thai, từ bốn năm giờ sáng đã có rất nhiều người rồi. Một thai phụ đến bệnh viện thường sẽ dẫn theo chồng, mẹ chồng hoặc mẹ đẻ, thậm chí có người còn mang theo cả mẹ chồng, mẹ đẻ, chồng, bảo mẫu, giúp việc. Một thai phụ đi khám thai một vòng có thể kinh động đến cả già trẻ lớn bé trong nhà.

Chưa kể đây còn là một bệnh viện chuyên khoa phụ sản lớn, tiếng tăm cũng khá tốt, khoa khám thai mà không đông nghẹt người thì ở đâu đông nữa?

Lúc dị biến xảy ra có lẽ là vào nửa đêm về sáng, gần sáng rồi, lúc đó trời chưa sáng hẳn, cụ thể là mấy giờ thì An Nhiên không biết. Cô nhớ lại buổi tối trước ngày tận thế, bác sĩ y tá vẫn bình thường, bước chân họ bận rộn như bay, lúc thì nói có sản phụ cần sắp xếp nhập viện ngay, lúc lại nói người này người kia sắp sinh rồi, tóm lại khoa sản cả đêm chẳng lúc nào ngơi nghỉ.

Từ đó có thể tưởng tượng khoa khám thai sẽ có bao nhiêu zombie chạy đến xếp hàng lấy số, đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến An Nhiên quyết định đi lên khoa nhi tầng sáu.

Nếu An Nhiên muốn nhanh chóng thúc đẩy cây bơ lớn lên và ra quả thì phải liều mạng mà ăn, ăn càng no càng tốt. Nhưng tầng năm không có đồ ăn thích hợp với cô, tầng bốn ngoài cô ra còn có Trần Kiều và Hồ Trinh, vật tư chỉ có bấy nhiêu đó, sớm muộn gì cũng sẽ ăn hết. Vì vậy, việc đi lên tầng sáu tìm kiếm nguồn vật tư mới đã trở thành nhiệm vụ cấp bách.

"An Nhiên, gan em lớn thật đấy." Hồ Trinh có chút ngưỡng mộ nhìn An Nhiên, chị ấy bế A Văn trong lòng nhẹ nhàng đung đưa, vẻ mặt lại hiện lên nỗi buồn, than thở: "Nếu ban đầu chị có được một nửa sự gan dạ của em, thì con của chị liệu có..."

"Không đâu!" An Nhiên quả quyết phủ nhận suy đoán của Hồ Trinh: "Đây là một tai họa mang tính hủy diệt, người sẽ biến thành zombie thì đã biến đổi từ rất sớm rồi, người không biến thành zombie thì sẽ không biến đổi. Chị ra khỏi phòng bệnh sớm một chút hay muộn một chút, kết quả đều như nhau cả thôi. Đừng nghĩ nhiều nữa, tự trách sẽ hủy hoại tất cả mọi thứ của chị đấy."

Đã đưa ra quyết định thì đừng hối hận, nếu không cả đời này con người ta sẽ bị vây hãm trong cảm giác hối hận khôn nguôi không thoát ra được. Lúc đó, An Nhiên quyết định rời khỏi phòng bệnh, Hồ Trinh cũng muốn đi theo, nhưng chị ấy sinh mổ, vết mổ đến giờ vẫn chưa lành hẳn thì làm sao đi theo An Nhiên được?

Cho nên, để Hồ Trinh không còn tự trách nữa, lời nói của An Nhiên dù trực tiếp hay gián tiếp đều ám chỉ cho Hồ Trinh rằng con chị ấy đã biến thành zombie, chứ không phải bị zombie ăn thịt. Bởi vì chỉ khi để Hồ Trinh nghĩ như vậy, chị ấy mới không phải sống cả đời trong nỗi ân hận tột cùng.

Còn Trần Kiều kia, cô ta đúng là một nhân tài. Rõ ràng đã bị treo lơ lửng ngoài cửa sổ tầng ba, nhưng vẫn có thể tự lại trèo về được phòng bệnh tầng bốn, bây giờ còn đem con trai mình cho Hồ Trinh nuôi. Một người như cô ta thì làm gì có chuyện tự trách hay hối hận.

An Nhiên vỗ vai Hồ Trinh rồi nói với chị ấy: "Chị vừa hỏi em có gì cần giúp sao? Em đang dọn dẹp zombie tầng năm, em muốn ném hết bọn chúng ra ngoài cửa sổ, chị cũng giúp em dọn dẹp một chút đi."

Trên mặt Hồ Trinh thoáng hiện vẻ do dự, nhớ đến những cái xác zombie với lỗ thủng máu me trên đầu, nhưng cuối cùng chị ấy vẫn gật đầu đồng ý giúp An Nhiên dọn dẹp tầng năm.

"Được, chị đi tìm cái giường nhỏ cho A Văn ngủ đã."

Chị ấy muốn trưởng thành, bây giờ mạng sống của chị ấy không chỉ là của riêng chị ấy nữa, chị ấy còn phải chăm sóc nuôi nấng A Văn. Mắt thấy zombie bên ngoài bệnh viện tràn lan khắp nơi, tín hiệu điện thoại bằng 0, không gọi được cuộc nào. Nếu hôm nay chị ấy không đυ.ng vào những cái xác này thì ngày mai cũng phải đυ.ng, nên Hồ Trinh đã đồng ý!

Sau đó, chị ấy bế A Văn đã ngủ say trên tay rồi bước ra khỏi văn phòng bác sĩ, đi tìm giường cho thằng bé.

Trong bệnh viện có rất nhiều giường, ngay hành lang tầng năm cũng có mấy cái nằm rải rác. Đó là loại giường có thể đẩy đi được, trông như xe đẩy thức ăn, chỉ cần lót chăn mềm vào là có thể cho trẻ con nằm. Hồ Trinh tìm một chiếc đẩy tới, đặt A Văn vào trong, lại đẩy thêm một chiếc nữa về cho Oa Oa.

Hồ Trinh cùng An Nhiên tìm vài cái chăn bông mềm mại lót vào trong giường nhỏ cho A Văn và Oa Oa nằm.

Hai đứa trẻ đều đã ngủ, Hồ Trinh liền đi kéo xác zombie. Chị ấy định ném hết những cái xác này ra ngoài cửa sổ để A Văn và Oa Oa có một môi trường sống sạch sẽ hơn một chút. Còn An Nhiên thì cầm cây kéo đã cùn đi lên khoa nhi tầng sáu.