Chương 43: Tiểu A Văn

Trần Kiều không phải là người trời sinh đã máu lạnh vô tình. Những ngày cô ta và Hồ Trinh bị kẹt ở khoa sản, tuy ngoài miệng không nói, nhưng ngày nào cô ta cũng mong mỏi cứu viện đến.

Cô ta vừa hy vọng được gặp con trai mình, lại vừa sầu lo sau này phải mang theo con trai sống sót làm sao.

Bản tính con người đều phức tạp, Trần Kiều tự biết mình bao nhiêu cân lượng. Một mình cô ta còn khó tồn tại trong tận thế này, huống hồ còn phải mang theo một đứa con trai.

Còn An Nhiên thì sao, mặc dù Trần Kiều không muốn thừa nhận, nhưng sự gan dạ của An Nhiên là điều cô ta đã từng chứng kiến, người có thể bò ra từ dưới chân zombie không phải loại người như Trần Kiều có thể so sánh.

An Nhiên nhất định có thể chăm sóc tốt cho đứa trẻ, hơn nữa cô đã mang theo một đứa con gái rồi, sao lại không thể mang thêm một đứa nữa chứ?

Trần Kiều cảm thấy con trai mình rất dễ nuôi, lại không cần ăn thức ăn của người lớn, chỉ cần uống sữa là được rồi.

Hành động vứt con cho An Nhiên một cách hiển nhiên như vậy của cô ta khiến An Nhiên còn chưa kịp nổi giận, Hồ Trinh giường số 17 đã nhảy dựng lên, hét vào mặt Trần Kiều như phát điên: "Được! Cô không nuôi nổi thì tôi nuôi, dù sao con trai tôi cũng không còn nữa, từ nay về sau, con trai cô chính là con tôi, là con trai của tôi!"

Nói xong, trong sự ngỡ ngàng của An Nhiên, Hồ Trinh đi tới cửa, cẩn thận bế con trai Trần Kiều từ trong giỏ trái cây lên. Trên mặt chị ấy lăn dài hai hàng nước mắt nóng hổi, cúi đầu yêu thương nhìn bé con tí hon trong lòng, thì thầm dỗ dành:

"Ngoan, Văn Văn ngoan, A Văn ngoan của mẹ, Tiểu A Văn ngoan nào, mẹ ở đây, mẹ ở đây."

A Văn có lẽ là tên mà gia đình đặt cho con trai chị ấy khi thằng bé còn chưa chào đời!

Trong lòng An Nhiên hơi chua xót, nhìn Hồ Trinh ở trong cửa vừa khóc vừa cười ôm con trai Trần Kiều. À không, giờ là A Văn ngồi trở lại giường của mình, chị ấy vén áo lên, để lộ bầu ngực căng tức, bắt đầu cho Tiểu A Văn bú sữa.

Những ngày này hễ Hồ Trinh cử động được chút là lại dùng máy hút sữa đã chuẩn bị sẵn để hút sữa mẹ ra để không bị mất sữa, cho nên mãi đến bây giờ, dù bệnh viện này xảy ra biến cố hơn mười ngày rồi, Hồ Trinh vẫn có sữa mẹ như thường.

An Nhiên đứng ngoài cửa nhìn Hồ Trinh vừa khóc vừa cho A Văn bú, trong lòng lập tức cảm thấy an ủi hơn nhiều. Như vậy cũng tốt, A Văn cứ uống sữa pha nước muối sinh lý mãi thực ra cũng không tốt. Mấy ngày nay An Nhiên cứ luôn áy náy, A Văn không được bú sữa mẹ liệu có bị khó tiêu không? Nhưng sữa của cô chỉ đủ đáp ứng cho một mình Oa Oa, thực sự không có dư để cho A Văn uống.

Lại nhìn Trần Kiều ngồi ở giường số 18 cúi đầu ngồi im lặng trên giường, nhìn bộ dạng kia của cô ta, dường như việc A Văn có người tiếp nhận khiến cô ta thở phào nhẹ nhõm một hơi vậy.

An Nhiên càng thêm coi thường người phụ nữ này, cô không muốn giao tiếp với Trần Kiều nữa. Cô xoay người, trở về văn phòng bác sĩ ở tầng năm.

Zombie ở tầng bốn và tầng năm đều đã bị An Nhiên xử lý sạch. Cô không biết tốc độ gϊếŧ zombie của người khác thế nào, dù sao tất cả zombie ở tầng bốn và tầng năm cộng lại cũng phải hơn một hai trăm con, An Nhiên tốn gần mười ngày để giải quyết hết đám zombie này.

Hơn mười ngày, đối với cô mà nói cũng coi là nhanh rồi!

Tầng bốn có lượng vật tư dồi dào cho người lớn ăn, tạm thời để An Nhiên cầm cự vài ngày cũng không thành vấn đề, cô liền dồn hết sức lực còn lại vào việc dọn dẹp xác zombie, thúc cây bơ mau lớn và chăm sóc Oa Oa.

Zombie ở tầng năm nhiều hơn tầng bốn rất nhiều, dù sao khoa sơ sinh ngoài đám trẻ ra còn tập trung một lượng lớn người nhà bệnh nhân.

Sau khi xử lý đám zombie người nhà này, An Nhiên chất đống xác chết ở bên ngoài tầng năm, cũng không biết chúng có bị thối rữa nấm mốc hay bốc mùi gì không nữa.

Để giữ gìn vệ sinh sạch sẽ cho tầng năm, những lúc rảnh rỗi, An Nhiên sẽ lôi từng cái xác zombie ở tầng năm ra cửa sổ rồi ném xuống dưới. Cô muốn cố gắng để Oa Oa có một môi trường sống tốt hơn một chút.

Khi đã ăn no, An Nhiên sẽ thúc cho cây bơ phát triển. Những cây hoa cỏ kia sau khi vào chậu đã có thể tự sống được rồi, An Nhiên không quan tâm đến chúng nữa. Bây giờ chủ yếu là tập trung dị năng để thúc cây bơ lớn lên.

Dù sao thức ăn ở tầng bốn có nhiều đến đâu cũng sẽ có lúc ăn hết. Oa Oa giờ vẫn còn nhỏ, An Nhiên vẫn luôn suy nghĩ xem mang theo một bé con nhỏ như vậy thì ra thế giới bên ngoài sinh tồn làm sao. Dù sao, nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, dường như quanh bệnh viện này, tất cả mọi người đều đã biến thành zombie.

Mấy ngày nay, trong lòng cô cứ rối bời, có chút mờ mịt, hoảng hốt, lại có chút tuyệt vọng, nhưng vì Oa Oa, cô không thể từ bỏ hy vọng.

Vì vậy, An Nhiên muốn nỗ lực giải quyết khủng hoảng lương thực. Chỉ cần giải quyết xong vấn đề thức ăn, cô cảm thấy mình và Oa Oa có thể sống ở bệnh viện này vài năm cũng không thành vấn đề.

Nhưng An Nhiên thấy hơi kỳ lạ. Năng lượng trong những đường gân xanh trên mu bàn tay cô dùng để thúc đám hoa cỏ kia đã dư dả rồi, dùng một lần năng lượng là có thể khiến một chậu hoa cỏ mọc lan tràn nở rộ, nhưng muốn cây bơ kết cho cô một quả lớn thì lại khá khó khăn.

Có phải vì cây ăn quả khó thúc hơn không? Hai ngày nay, cô đã thúc cây bơ khoảng ba bốn lần rồi, nhưng lần nào cây bơ trồng trong chậu này cũng chỉ lớn thêm một chút xíu, cũng chẳng biết có được một cm hay không, còn lâu mới đến lúc kết quả.

An Nhiên hơi chán nản, cô ngồi giữa một vòng hoa cỏ đang nở rộ, nhìn cây bơ con chưa cao đến nửa mét mà rầu rĩ. Bên cạnh đặt giỏ xách của Oa Oa, lúc này Oa Oa đang thức, miệng bé con ngậm núʍ ѵú giả, mở to đôi mắt nhìn ngó lung tung trong giỏ.

Ngoài cửa văn phòng vang lên tiếng bước chân. An Nhiên ngồi khoanh chân dưới đất, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Hồ Trinh đang bế A Văn, vẻ mặt ngại ngùng đứng ngoài cửa. An Nhiên bèn lấy làm lạ hỏi:

"Sao vậy chị? Có chuyện gì không?"

"Trần Kiều chê A Văn ồn quá, bảo chị bế lên đây đi dạo."

Hồ Trinh đung đưa A Văn trong lòng. Vừa nãy vì A Văn tè dầm, mông khó chịu nên cứ khóc suốt ở dưới lầu, Trần Kiều tỏ vẻ mất kiên nhẫn, bảo Hồ Trinh bế A Văn ra ngoài.

Thật ra A Văn rất dễ dỗ, ăn uống no nê xong bế đi loanh quanh là ngủ ngay. Nhưng Hồ Trinh đã lên lầu rồi thì muốn nói chuyện với An Nhiên một chút.

Giờ ở hai tầng lầu này chỉ còn lại mấy người sống, chị ấy và Trần Kiều lại chẳng có chuyện gì để nói, trong lòng bức bối, nên chỉ có thể đi tìm An Nhiên trò chuyện.

"Chị nói xem Trần Kiều là loại người gì vậy chứ?"

An Nhiên bực dọc đứng dậy, bước qua một bụi trầu bà lớn đi đến bên cạnh Hồ Trinh, nhìn Tiểu A Văn thấy sắc mặt bé vẫn hồng hào, môi đỏ tự nhiên, cô liền thở phào nhẹ nhõm, cười nói:

"Quả nhiên uống sữa mẹ tốt thật. Thằng bé theo em bao nhiêu ngày nay phải chịu thiệt thòi rồi. Thật ra trước giờ em toàn cho A Văn uống sữa pha nước muối sinh lý, em lo hỏng dạ dày thằng bé chết đi được."

"Không thể nói như vậy, nếu không có em, nói không chừng thằng bé đã chết đói ở đâu rồi. Chuyện đó cũng là bất đắc dĩ thôi, A Văn còn có sữa mà uống đã là trong cái rủi có cái may rồi."