Chương 42: Trả con trai cho Trần Kiều

Ánh sáng trong văn phòng bác sĩ rất đầy đủ, so với kiểu phòng l*иg ấp cho trẻ sơ sinh tối om lại chật chội cùng với lối đi nội bộ bí bách, nơi này khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Bây giờ An Nhiên không thích những nơi âm u, cô thích ánh nắng, thích mưa sương, thích đất đai.

Nhắc đến ba thùng nước khoáng lớn kia, An Nhiên không uống, cũng chỉ cho Oa Oa thỉnh thoảng uống vài ngụm nhỏ, số còn lại định để dành hết pha sữa cho con trai Trần Kiều. Dù sao bé con cứ uống sữa pha bằng nước muối sinh lý mãi cũng không tốt cho sức khỏe, mấy ngày trước là An Nhiên hết cách, giờ tìm được nước khoáng rồi, dĩ nhiên vẫn phải dùng nước khoáng để pha sữa cho con trai Trần Kiều.

Đợi Oa Oa uống vài ngụm nước, An Nhiên nhét lại núʍ ѵú giả vào miệng con bé, để Oa Oa và đám hoa cỏ lại trong văn phòng bác sĩ ở tầng năm, còn mình thì xách chiếc giỏ trái cây đang đựng con trai Trần Kiều, đi xuống lầu, đến trước cửa phòng bệnh của Hồ Trinh và Trần Kiều.

"Người bên trong nghe đây, zombie bên ngoài đã bị tôi gϊếŧ sạch rồi. Trần Kiều, tôi để con trai cô tôi ở cửa phòng, tùy cô có muốn bế vào hay không. Sữa bột, tã lót và quần áo nhỏ, tôi cũng đã thu dọn được một gói to để hết bên cạnh con trai cô rồi, tự cô liệu mà làm."

Hét vọng vào cửa phòng một đoạn như vậy, thấy bên trong vẫn không có động tĩnh gì, An Nhiên quay người rời đi ngay. Đối với cô mà nói, có thể bảo cô là thánh mẫu, cũng có thể nói cô nhẫn tâm, nhưng dù thế nào đi nữa, cô đều phải cân nhắc đến tình hình thực tế.

Một người phải mang theo hai đứa trẻ đi lại trong tận thế vẫn là chuyện vô cùng phiền phức, rõ ràng, cô không thể nào chăm sóc xuể. Mười mấy ngày trôi qua, thời gian ngủ mỗi ngày của An Nhiên cộng lại có được 3 tiếng không? Rất khó nói.

Đương nhiên, chung đυ.ng bao nhiêu ngày nay, cô cũng có chút tình cảm với con trai Trần Kiều, cho nên mới thu dọn rất nhiều vật tư cần dùng cho trẻ sơ sinh để cho Trần Kiều dùng. Tuy rằng Trần Kiều thực sự rất đáng ghét, nhưng bé con vô tội biết bao, con mình thì mình phải tự nuôi, con trai Trần Kiều là trách nhiệm của Trần Kiều.

An Nhiên không thể nào giúp một người sống sờ sờ như Trần Kiều nuôi con trai được. Vốn dĩ đã phải chạy đôn chạy đáo giữ mạng rồi, còn phải chăm sóc con trai Trần Kiều và con gái của mình nữa, đến thánh mẫu cũng sẽ không làm chuyện như vậy.

"Khoan đã, đợi đã An Nhiên." Ngay khi An Nhiên quay lưng định rời đi, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Hồ Trinh đứng ngay trong cửa, nhìn An Nhiên, sốt sắng hỏi: "An Nhiên, em có nhìn thấy con trai chị không? An Nhiên, có không?"

An Nhiên im lặng, chậm rãi xoay nửa người lại giữa đống xác zombie nằm la liệt trên đất, nhìn Hồ Trinh không nói gì. Vấn đề cô từng suy nghĩ trước đó lại hiện lên trong đầu, nên nói cho Hồ Trinh biết con trai chị ấy đã biến thành zombie, hay là bị zombie ăn thịt rồi?

Cô đang do dự. Thật ra An Nhiên vẫn rất lương thiện, cô nhìn ra được, ban đầu thực ra Hồ Trinh rất muốn cùng cô ra ngoài tìm cứu viện, nhưng không còn cách nào khác, Hồ Trinh sinh mổ, nằm trên giường không cử động nổi, chị ấy không có cách nào chạy đến ngăn cản zombie ăn thịt con trai mình vào thời khắc mấu chốt.

Có đôi khi, kết cục như vậy thật sự rất khó để một người mẹ chấp nhận. Con mình rõ ràng không biến thành zombie, rõ ràng vẫn còn cứu được, chỉ cần mình cố gắng một chút, cố gắng thêm một chút nữa thôi là có thể cứu được con mình về.

Là một người mẹ, vì con cái có thể không sợ chết, cũng không sợ không cứu được con, cái đáng sợ là sự không hành động của bản thân, là sự bất lực của chính mình, trơ mắt nhìn con gặp nguy hiểm mà lại chẳng thể làm được gì. Sự lực bất tòng tâm như vậy sẽ đẩy người mẹ xuống thẳng địa ngục.

An Nhiên không nói gì, Hồ Trinh liền mở to đôi mắt không dám tin, hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe. Chị lắc đầu, lờ đi đống xác chết nằm la liệt trên đất, lờ đi tất cả mọi thứ, nhìn An Nhiên, cứ lắc đầu mãi, sau đó vừa khóc vừa quay lưng đi, nằm sấp xuống giường mình, gào khóc thảm thiết.

Không cần nói nữa, cũng không cần nói rõ. Câu trả lời cần biết thì từ rất sớm trước đó đã đoán được rồi. Hồ Trinh không muốn biết quá trình, chị chỉ biết con trai mình đã chết rồi.

Trong tiếng khóc ai oán, con trai Trần Kiều được đặt ở cửa dường như biết An Nhiên sắp bỏ lại mình liền tỉnh giấc, thằng bé há cái miệng nhỏ khóc oáng lên, hai bàn tay bé xíu quơ quào loạn xạ trong giỏ trái cây.

Tiếng khóc vang dội vọng khắp hành lang khoa sản tầng bốn, khiến cảnh tượng xác zombie nằm la liệt trên đất càng thêm vẻ máu tanh như địa ngục. An Nhiên đứng cách đó vài bước chân, nhìn vào trong phòng bệnh, thấy vẻ mặt đầy đắn đo nhưng lại chẳng có bất kỳ hành động nào của Trần Kiều, cô bỗng có xúc động muốn bế con trai Trần Kiều về.

Đứa bé này quá nhỏ, mới sinh chưa đầy mười mấy ngày, nếu để thằng bé theo Trần Kiều, e là khó mà sống sót bước ra khỏi bệnh viện này. Nhưng nếu thằng bé theo cô, An Nhiên cũng chỉ có thể cho nó uống sữa bột, dù nói thế nào đi nữa, trong một thế giới kỳ quái thế này, trẻ con được bú sữa mẹ vẫn luôn tốt hơn uống sữa ngoài rất nhiều.

Hơn nữa, An Nhiên một thân một mình mang theo hai đứa trẻ, không thể chăm sóc xuể. Mệt chỉ là thứ yếu, quan trọng là nguy hiểm.

Oa Oa khóc xong đến con trai Trần Kiều khóc, con trai Trần Kiều khóc xong lại đến Oa Oa khóc. Mắt thấy hành động của zombie ngày càng linh hoạt, An Nhiên thực sự sợ một ngày nào đó, khi cô mệt đến ngất đi sẽ bị zombie vây công. Đến lúc đó không chỉ con trai Trần Kiều không sống nổi, mà cô và Oa Oa của cô cũng chẳng thể sống sót.

Chính trong lúc An Nhiên đang do dự, Hồ Trinh đang nằm sấp trên giường khóc lóc bỗng ngồi dậy với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, nhìn Trần Kiều, nghẹn ngào hỏi:

"Con trai cô đang khóc, cô không định lo cho nó sao?"

Trần Kiều vẫn mặc bộ đồ ngủ màu hồng phấn đó, trên người ngoại trừ dính một vài vết bẩn không phủi sạch được thì đã được coi là sạch sẽ hết mức có thể. Cô ta cắn môi đầy dằn vặt, nhìn An Nhiên với vẻ đấu tranh, hốc mắt hơi đỏ, vừa tủi thân vừa bướng bỉnh nói:

"Tôi không nuôi nổi thằng bé, đứa trẻ này vốn dĩ không phải do tôi muốn sinh, tôi cứ tưởng nó đã chết ở tầng năm từ lâu rồi!"

Ý trong lời nói là An Nhiên lo chuyện bao đồng vì cứu con trai cô ta về sao?

"Tôi cũng không nuôi nổi thằng bé. Con tôi tôi còn lo chưa xong, dựa vào đâu mà phải tốt bụng đi chăm sóc con trai cô?"

An Nhiên nhướng mày, bực bội đáp trả Trần Kiều một câu. Xuất phát điểm của cô và Trần Kiều đều như nhau, thậm chí ngay từ đầu, cô còn không bằng Trần Kiều.

Nhìn những túi lớn túi nhỏ vật tư nhập viện của Trần Kiều, biết bao nhiêu bạn bè người thân vào ra coi Trần Kiều như báu vật, xuất phát điểm của Trần Kiều cao hơn An Nhiên không biết bao nhiêu bậc.

Nhưng An Nhiên chưa bao giờ từ bỏ núm ruột do chính mình đẻ ra. Trần Kiều muốn từ bỏ, đó là quyền tự do của Trần Kiều, nhưng dựa vào đâu mà cô ta lại đẩy trách nhiệm nuôi con sang cho An Nhiên? Chỉ vì An Nhiên lo chuyện bao đồng, cứu con trai cô ta từ tầng năm ra sao?

Thiên hạ làm gì có cái lý đó chứ?

"Tôi không nuôi nổi, tôi không nuôi nổi, tôi thật sự không nuôi nổi!"

Trong tiếng khóc của đứa trẻ, cảm xúc của Trần Kiều trở nên kích động bất thường. Cô ta không nhịn được mà gào lên với An Nhiên, gào thét một hồi, cô ta lại bật khóc. Đó là con trai ruột của cô ta mà, cho dù lòng dạ có sắt đá đến đâu, Trần Kiều cũng sẽ thấy đau lòng.